Đặt sách: Đăng ký

Book

Đăng nhập

  • Thiết kế website chuyên nghiệp

Sách » Sách Văn học nước ngoài » Truyện ngắn nước ngoài » Tự bạch một cuộc tình (tập truyện ngắn đương đại trung quốc)

Tự bạch một cuộc tình (tập truyện ngắn đương đại trung quốc)

Tự bạch một cuộc tình (tập truyện ngắn đương đại trung quốc)

Tự bạch một cuộc tình (tập truyện ngắn đương đại trung quốc)

Tác giả: Nhiều tác giả

Nhà xuất bản: Văn học

Số trang: 348

Kích thước: 13x20,5cm

Giá bìa: 50,000 VNĐ

Tình trạng: Hết hàng

Lượt xem: 762

Dịch giả: TRÀ LY,

Hình thức bìa: Bìa mềm

Năm xuất bản: 2008

Trọng lượng: 350 gram

Giá bán: 50,000 VNĐ

  • Giới thiệu chung1

  • Sách cùng tác giả

“… Từ hôm đến ở nhà Hạ Hán Thanh, Anh Tử đã gây cho tôi một ấn tượng đẹp. Trình độ văn hoá không cao, nhưng Anh Tử nói năng dịu dàng, chân thành cởi mở không như các cô gái quê thô kệch thường được mô tả trong tiểu thuyết! Cô ấy gọi tôi là anh Khắc Thành, khi rỗi rãi thường bảo tôi kể chuyện thành phố, ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh nghe rất say sưa. Thật tội cho Anh Tử, đã mười bảy, mười tám tuổi mà đến ô tô cũng chưa từng thấy bao giờ! “Thực lòng lúc ấy tôi chỉ coi Anh Tử như cô em gái” – Lý Khắc Thành cố ý nhấn giọng, tôi có cảm giác là ông nói dối - Thấy tôi gật đầu, ông tiếp tục kể:

Tôi sống ở nhà họ Hạ được hai năm, hoàn toàn không cảm thấy những ngày ở nông thôn là khó chịu. Chẳng mấy chốc Anh Tử đã là cô gái hai mươi tuổi vô cùng xinh đẹp. Mọi người thấy tôi và cả nhà Anh Tử sống khá vui vẻ, họ thường trêu đùa, tôi biết, không có gì là ác ý cả. Năm đó, đội trưởng cử Hán Thanh đi đón thanh niên trí thức không ngờ ông ta lại đón được một chàng rể quý! Điều này khiến vợ chồng Hạ Hán Thanh lúng túng, khó xử. Tôi hoàn toàn không quan tâm, bởi kiến thức và cách nhìn của tôi khác với người dân quê, vả lại, cha mẹ tôi vẫn dặn không được tự ý “xử lý vấn đề cá nhân” ở cái xứ khỉ ho cò gáy này. Hồi đó tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng chuyện đời lại vô cùng phức tạp. Những lời trêu đùa bàn tán của người dân quê nhiều lúc khiến lòng mình xáo động. Và, một thứ tình cảm vừa lạ lùng vừa kỳ diệu cứ thế nảy nở, hình ảnh Hạ Anh Tử cứ lớn dần lớn dần trong trái tim tôi.

Anh Tử là một cô gái chất phát, thuần hậu bỗng nhiên lại rụt rè e thẹn trước tôi. Khi có người ngoài cô thường lẩn tránh tôi, nhưng khi có một mình tôi thì ánh mắt cô lại long lanh chứa chan tình cảm và chỉ có tôi mới hiểu nỗi niềm khát khao trìu mến trong đôi mắt ấy!

Sau khi biết tin thanh niên trí thức sắp trở về thành phố, Anh Tử thường hỏi tôi “anh Khắc Thành, anh sắp đi rồi phải không?” và cô rất buồn. Tôi muốn về thành phố nhưng sợ làm thương tổn cô nên trả lời nước đôi “Cũng sắp rồi. Dù sao, anh cũng đã quen sống ở đây rồi”. Với cái cách trả lời có chút ẩn ý mơ hồ ấy, Anh Tử tỏ ra rất vui. “Giá như…”, dường như Lý Khắc Thành có chút ân hận và tự trách mình. Tôi cũng hiểu được phần nào những gì Khắc Thành chưa kịp nói hết, song không muốn cắt ngang câu chuyện của ông. Lý Khắc Thành kể tiếp:

Đó là một đêm tháng sáu năm 1976, đúng vào mùa soi lươn. Dân ở đây không thích ăn lươn, cả nhà Anh Tử, theo sự hướng dân của tôi dần dà đâm nghiện món ăn này. Đêm đó, Anh Tử chủ động rủ tôi đi bắt lươn. Tôi xách thùng, Anh Tử cầm đèn pin, chúng tôi đến cánh đồng dưới chân dốc phía đông Hạ Gia Trại soi lươn. Nước trong leo lẻo, ban đêm lươn ít di chuyển, chẳng mấy chốc chúng tôi đã bắt được nửa thùng. Đang rất vui, chợt Anh Tử kêu thét lên “Rắn!” Đúng là có con rắn thật đang bơi rất nhanh. Trong khoảnh khắc Anh Tử ngã vào lòng tôi, hai tay em ôm chặt lấy cổ tôi, chiêc đèn pin rơi xuống nước. Màn đêm lung linh mờ ảo vây quanh chúng tôi. Tôi cảm nhận rất rõ trái tim em đang đập rộn ràng, thổn thức. Và, trong đêm trăng tuyệt vời ấy, Anh Tử đã dâng hiến cho tôi, một chàng trai đang khát thèm và liều lĩnh thứ quý giá nhất của đời người con gái…” (Trích “Cô ấy đã hiến dâng cho tôi”)

Mục lục:

Bạn gái tôi là người hiện đại

Bán tên

Chính Danh

Bồn cây quý hiếm?

Cãi nhau

Chuyện tình của tôi

Cô ấy đã dâng hiến cho tôi

Tiền thật đổi lấy tiền giả!

Hai sợi dây chuyền

Hạnh tử chín trên thảo nguyên

Hoạ tiền cổ

Lợi tức

Lương y

Nước cờ sai

Phong thuỷ bảo địa

“Quỷ riêng”, phiền thật!

Rồng vàng khó giữ

Rước hoạ vào thân

“Soả đại thư” bán mình

…….