Đặt sách: Đăng ký

Book

Đăng nhập

  • Thiết kế website chuyên nghiệp

Trang chủ » Tiểu thuyết » Chương 4 : những lời mời

Chương 4 : những lời mời

Trong giấc mơ của tôi, trời tối đen như mực, thứ ánh sáng mập mờ duy nhất có được hình như tỏa ra từ làn da của Edward. Tôi không nhìn rõ được gương mặt của hắn ta, mà chỉ có thể nhận ra mỗi cái lưng của hắn đang mỗi lúc một xa dần, còn lại tôi một mình giữa tăm tối.

Cho dù có cố chạy đuổi theo nhanh bao nhiêu, tôi cũng không thể bắt kịp được Edward; cho dù có cố gào thét gọi tên hắn ta đến thế nào, hắn ta cũng không hề một lần ngoái nhìn lại. Hoảng hốt... Tôi giật mình tỉnh giấc. Mới chỉ là nửa đêm, nhưng tôi không tài nào chợp mắt được nữa... thời gian như kéo dài đến vô tận. Sau đó, gần như đêm nào, Edward cũng bước vào giấc mơ của tôi, và bao giờ cũng vậy, giữa hắn ta và tôi lúc nào cũng là một khoảng cách vượt tầm với.
Suốt một tháng trời sau khi tai nạn xảy ra, mọi thứ đối với tôi trở nên không dễ dàng chút nào, thần kinh tôi luôn luôn ở trong trạng thái căng cứng như dây đàn, nhất là cái cảm giác ngượng ngùng, không có cách gì làm cho nó tan biến đi được .
Lòng dũng cảm của tôi cạn sạch. Những ngày còn lại trong tuần, tôi nhận thức được rằng mình đang ở vào vị trí trung tâm của mọi sự chú ý. Không thể nào tin nổi, Tyler cứ suốt ngày quẩn quanh bên tôi, anh chàng bị ám ảnh về nỗi phải bằng cách nào đó, đền bù cho tôi. Tôi đã phải cố gắng thuyết phục cho Tyler hiểu rằng điều tôi mong muốn nhất trên đời lúc này là anh ta hãy quên hết mọi chuyện đi, tôi chẳng hề bị làm sao cả, vậy nhưng Tyler vẫn cứ khăng khăng đi theo nài nỉ. Anh chàng lẽo đẽo đi theo tôi hết lớp này đến lớp khác; mà như thế vẫn còn là chưa đủ, đến giờ ăn trưa, khi chỗ bàn của chúng tôi đã ngồi kín hết rồi, Tyler vẫn cứ cố chen vào. Điều này khiến cho Mike và Eric, vốn đã không có cảm tình dành cho nhau, nay lại xuất hiện thêm Tyler, họ đối với anh chàng đến sau này lại càng thiếu thiện cảm hơn. Chính điều này làm cho tôi lo lắng, không lẽ tôi lại vừa mới được mọc thêm một “cái đuôi” bất đắc dĩ nữa?
Xem ra, chẳng có ai chịu tin Edward cả, mặc dù tôi đã hết lời thanh minh thanh nga, kể lể đủ mọi điều rằng hắn ta xứng đáng là một anh hùng, chính hắn ta đã kéo tôi ra khỏi chỗ nguy hiểm, và suýt chút nữa thì hắn ta cũng đã bị nghiền nát ra rồi. Tôi đã rất nhiệt tình giải thích và rồi tự tôi phải... chưng hửng. Jessica, Mike, Eric, cùng một số người khác nữa, đều quả quyết rằng mãi cho đến khi chiếc xe tải được kéo ra, họ mới nhìn thấy Edward.
Tôi băn khoăn tự hỏi mình rằng tại sao lại không có một ai nhìn thấy Edward đứng ở đâu đấy, trước khi đột ngột xuất hiện và cứu tôi một cách “quá ngoạn mục” như thế. Chán nản vì không tìm ra được lời giải đáp, tôi bỗng chợt nhận ra một khả năng: không ai quan tâm và để ý đến Edward như tôi cả. Không ai lại cứ chăm chăm kiếm tìm - dù là chỉ để được nhìn thấy mặt - hắn ta như tôi. Oái oăm làm sao!
Edward không hề bị đám đông những người hiếu kỳ bu quanh hỏi han về “chiến công” đã lập được. Như thường lệ, mọi người vẫn giữ thái độ thờ ơ với hắn ta. Nhà Cullen và Hale vẫn thường trực ngồi ở cái bàn cũ, họ chẳng ăn uống gì, cứ chuyện trò riêng lẻ với nhau như vậy. Không một ai trong số họ, đặc biệt là Edward, liếc nhìn tôi, như tôi đang nhìn họ cả.
Ở lớp sinh học, Edward vẫn giữ cái kiểu ngồi kịch cạnh bàn cố hữu, dường như hắn chẳng mảy may quan tâm đến sự hiện diện của tôi trong lớp. Chỉ thỉnh thoảng, hai nắm tay của hắn ta đột nhiên siết chặt lại, làn da của hắn căng ra và trở nên trắng một cách khác thường, trắng hơn cả xương nữa. Không biết hắn ta lơ tôi thật hay đang cố tình làm ra vẻ như thế - tôi ngẫm nghĩ.
Hẳn là hắn ta đang ước ao phải chi đã không ra tay kéo tôi thoát ra khỏi đường đi của chiếc xe tải ấy - tôi đoán già đoán non như vậy vì chẳng còn biết nghĩ gì hơn thế.
Tôi rất muốn trò chuyện cùng Edward, sau hôm xảy ra tai nạn, tôi đã thử bắt chuyện một lần. Tôi còn nhớ lần cuối cùng tôi gặp hắn ta là ở bên ngoài phòng cấp cứu, khi ấy, cả hai chúng tôi đều đang như những trái bom phát nổ. Tôi vẫn còn giận vì hắn ta không tin tôi nên đã không kể cho nghe sự thật, dù rằng tôi đã làm theo đúng “giao ước” của cả hai. Nhưng dù sao, hắn ta cũng đã cứu sống tôi, dẫu cho đó có là cách nào đi chăng nữa. Và, suốt cả đêm hôm ấy, nỗi bực tức trong tôi từ từ vơi dần, để cuối cùng, nó đơn thuần trở thành lòng biết ơn sâu sắc.
Khi tôi bước chân vào lớp sinh học, đã thấy Edward ngồi ở đó rồi, mắt hắn đang đăm đăm nhìn về phía trước. Tôi ngồi vào chỗ của mình, hy vọng hắn ta sẽ quay sang nhìn tôi. Nhưng không, Edward không tỏ vẻ gì cho thấy là có biết tôi đã vào lớp cả.
- Chào anh, Edwdard - Tôi vui vẻ lên tiếng, cố làm cho hắn ta hiều là tôi đã thay đổi thái độ.
Edward hơi xoay đầu về phía tôi, thoáng gật đầu rồi quay đi, không chịu nhìn tôi lấy một cái.
Đó là lần cuối cùng tôi tiếp xúc với Edward, dù rằng hắn ta vẫn hiện diện ở đây, hàng ngày, cách tôi có ba mươi xăngtimét. Thỉnh thoảng tôi lại nhìn trộm Edward - tôi không thể ngăn mình thôi làm như thế được - từ một khoảng cách tương đối xa, trong quán ăn hay trong bãi đậu xe chẳng hạn. Ngày qua ngày, tôi nhận ra đôi mắt vàng óng của Edward đang trở nên đen lại. Ấy vậy mà trong lớp, tôi không tỏ vẻ gì gọi là quan tâm đến sự có mặt của hắn ta như hắn ta vẫn hành xử như thế đối với tôi. Thật là khốn khổ cho tôi - những giấc mơ về Edward cứ diễn ra liên tục, đều đều...
Ấy là chuyện ở trường, còn chuyện ở nhà thì. Dù cho tôi có khéo ngụy biện như thế nào, qua những e-mail đã gửi đi của tôi, “bà Renée” vẫn cảm nhận được là tôi đang suy sụp, “bà” gọi điện cho tôi vài lần, lần nào cũng tỏ ra lo lắng. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành đổ hết tội cho thời tiết, chính thời tiết đã làm tôi sụt sùi như thế...
Còn Mike, ít ra anh chàng cũng đã hài lòng ra mặt khi cảm nhận được một cuộc chiến tranh lạnh giữa tôi và “người đồng sự”. Không khó khăn gì để hiểu rằng Mike từng đứng ngồi không yên khi nghĩ đến “pha cứu mạng đầy chất hành động” của Edward sẽ “ghi điểm” được với tôi; anh chàng đã thở phào nhẹ nhõm khi thấy nó có kết quả ngược lại. Càng ngày, Mike càng trở nên tự tin, anh chàng thích ngồi lên mép bàn ở chỗ của tôi mà trò chuyện trước khi giờ sinh học bắt đầu, lờ phắt sự có mặt của Edward, cũng giống như Edward chẳng hề đoái hoài gì tới chúng tôi vậy.
Sau cái ngày băng giá khủng khiếp ấy, tuyết bị cuốn sạch trơn. Mike thất vọng vì bị lỡ mất một “trận chiến bão tuyết”, nhưng vẫn vui vì có thể đi ra biển. Ngày nối ngày qua đi, thế mà mưa chẳng giảm chút nào, vẫn cứ rơi hoài hoài như thế.
Jessica kể cho tôi nghe về một sự kiện gì đó xảy ra ở một nơi xa thăm thẳm - cô ấy gọi đó là ngày thứ Ba đầu tiên của tháng Ba và “xin phép” tôi được mời Mike (theo thông lệ là các cô gái sẽ mời các bạn trai) đến dự vũ hội mừng xuân sẽ diễn ra trong hai tuần nữa.
- Bồ có chắc là sẽ không sao không... Bồ không có ý định mời Mike hả? - Jessica cứ hỏi đi hỏi lại khi nghe tôi bảo rằng tôi chẳng có việc gì phải buồn phiền hết.
- Ừ, Jess ạ, mình sẽ không tham dự - Tôi quả quyết. Nhảy múa, ai cũng thấy rõ rành rành là nó không hề nằm trong năng khiếu trời cho của tôi kia mà.
- Vui lắm đấy - Cô bạn cố rủ... nhưng chẳng thành tâm chút nào. Tôi thấy đáng nghi lắm, không lẽ cô bạn này lại quý tôi hơn cả “cái đuôi” của tôi. Thật khó tin quá.
- Bồ và Mike hãy thật vui vẻ nhé - Tôi động viên Jessica.
Hôm sau, trong lớp lượng giác học và tiếng Tây Ban Nha, tôi ngạc nhiên khi thấy Jessica không còn líu lo như thường lệ nữa. Cô ấy bước đi bên tôi mà chẳng hé răng nói đến nửa lời, tôi không khỏi lo lắng nhưng cũng không dám hỏi han. Nếu Mike đã từ chối Jessica thì chắc chắn tôi sẽ là người mà cô ấy không muốn kể nhất.
Nỗi nghi ngại của tôi càng lúc càng tăng khi trong suốt bữa ăn trưa, Jessica luôn tìm cách tránh xa Mike, thay vào đó, cô ấy lại trò chuyện rất sôi nổi với Eric. Mike giữ thái độ “ngậm hột thị” một cách bất thường.
Mike vẫn im lặng khi cùng tôi đến lớp, trên gương mặt của anh chàng có những biểu hiện của một tâm trạng không thoải mái. Cuối cùng, khi tôi đã ngồi vào chỗ, còn Mike thì ngồi gạ lên mép bàn, anh chàng bắt đầu thổ lộ:
- Ừm, Jessica ấy mà... cô ấy rủ mình đến dự vũ hội mừng xuân - Mike kể trong lúc mắt cứ đăm đăm nhìn xuống sàn nhà.
- Hay quá - Tôi reo lên một cách vui vẻ đầy phấn khích - Cậu phải thật vui vẻ với Jessica đấy nhé.
- Ừm... - Mike trở nên lúng túng trước nụ cười của tôi, rõ ràng là anh chàng không hề thích thú câu trả lời đó một chút nào - Mình nói với cô ấy là mình cần phải suy nghĩ...
- Sao cậu lại làm thế? - Tôi cố tình để cho giọng nói của mình “nhuốm màu phản đối”, dẫu sao, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm một chút khi hiểu rằng Mike đã không từ chối Jessica một cách thẳng thừng.
Mặt của Mike trở nên đỏ ửng, anh chàng lại tiếp tục nhìn xuống đất.
- Mình... mình không biết là... cậu có định mời mình hay không.
Im lặng, trong phút chốc, tôi căm ghét cái cảm giác có lỗi đang dâng lên trong lòng mình. Nhưng hình như... tôi khẽ liếc mắt sang Edward và nhận ra cái đầu của hắn ta đang hơi nghiêng về phía tôi.
- Mike à, mình nghĩ là cậu nên đồng ý...
- Vậy là cậu đã mời người khác rồi chứ gì? - Không biết Edward có biết là Mike vừa mới liếc mắt nhìn sang hắn ta không?
- Không phải - Tôi quả quyết - Chỉ là mình không thể đến dự buổi khiêu vũ, vậy thôi.
- Tại sao cậu lại không đi? - Mike hỏi gặng.
Tôi không dám liều lĩnh tham dự vào cái trò múa may đó, vì nó sẽ khiến cho tôi bị bẽ mặt là cái chắc. Rất nhanh chóng, tôi nghĩ ngay ra được một kế hoạch khác.
- Thứ Bảy, mình phải đến Seattle - Tôi giải thích. Mà quả thật, tôi cũng cần phải rời thị trấn. May sao, đây chính là cơ hội tốt để thực hiện điều đó.
- Sao cậu không để thứ Bảy khác hãy đi?
- Mình xin lỗi, nhưng không được đâu - Tôi cố phân bua - Dù sao, cậu cũng không nên để cho Jess chờ đợi câu trả lời của cậu lâu hơn nữa, kỳ cục lắm.
- Ừ, cậu nói đúng - Mike lẩm bẩm trong miệng rồi quay trở về chỗ ngồi của mình, vẻ mặt buồn rười rượi. Tôi nhắm mắt lại, day day mấy ngón tay lên chỗ thái dương, mong xua đuổi cái cảm giác “tội lỗi” và thương cảm ra khỏi đầu. Thầy Banner bắt đầu bài giảng của mình. Bất giác tôi thở dài, lại phải mở mắt ra.
Edward đột ngột quay sang nhìn tôi một cách lạ thường, vẻ thất vọng thường thấy lại hiện ra trong đôi mắt đen, nhưng lần này, nó rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tôi cũng đưa mắt sang nhìn ngược trở lại, tỏ vẻ không hiểu ý nghĩa của cái nhìn ấy, mong rằng hắn ta sẽ quay mặt đi. Nhưng không, Edward vẫn tiếp tục nhìn thật sâu vào đôi mắt tôi, cố tìm kiếm một cảm xúc nào đó. Làm sao thôi không nhìn hắn ta bây giờ. Hai cánh tay của tôi bắt đầu run lên.
- Mời em Cullen? - Thầy Banner gọi Edward, thầy vừa hỏi một câu gì đó mà tôi không kịp nghe.
- Thưa thầy chu trình Krebs(5) ạ - “Người đồng sự” của tôi trả lời, hình như hắn ta có vẻ miễn cưỡng khi phải quay lên nhìn thầy giáo.
Tôi hạ mắt nhanh xuống nhìn quyển sách đang mở ngỏ ở trên bàn, ngay sau khi không còn bị “hành hạ” bởi đôi mắt đầy ma lực của hắn, tôi cố gắng theo kịp bài giảng. Vẫn cái tính thỏ đế như thường lệ, tôi vắt mái tóc của mình qua bên phải, cố gắng che đi phần lớn gương mặt. Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không thể tin được là tại sao mình lại dễ bị hoang mang và kích động đến thế - nhất là trong cái ngày đầu tiên hắn ta nhìn tôi cách đây khoảng sáu tuần. Giờ thì tôi sẽ không để cho hắn ta tác động đến mình nữa. Như thế, yếu đuối lắm. Mà có khi lại còn tệ hơn cả yếu đuối nữa, đó là thảm hại thì đúng hơn.
Tôi cố gắng hết sức để không chú ý đến Edward, nhưng có lẽ không thể thực hiện nổi điều này, thôi thì phải cố gắng để hắn ta không biết là mình đang chú ý đến hắn ta vậy. Cuối cùng, tiếng chuông được chờ đợi cũng đã reo lên; muốn hay không muốn, tôi cũng bắt buộc phải quay sang phía Edward để thu dọn đồ đạc, dụng cụ làm thí nghiệm, mong sao Edward lại bỏ đi như thường lệ.
- Bella? - Sao giọng nói của hắn ta lại quen thuộc với tôi đến vậy, như thể tôi đã được nghe nó cả đời rồi, chứ không phải chỉ là trong mấy tuần ngắn ngủi vừa qua.
Tôi trở nên dè dặt. Tôi không muốn trở lại cái cảm giác vẫn hằng có mỗi khi nhìn vào gương mặt quá hoàn mỹ của hắn ta. Nhưng không thể nào tránh được, một cách thận trọng, tôi quay sang Edward. Không làm sao có thể đoán được cảm xúc của con người này. Hắn ta chẳng nói chẳng rằng lấy một lời.
- Có chuyện gì vậy? Anh muốn nói chuyện trở lại với tôi à? - Tôi lên tiếng, và dù có cố gắng kiềm chế thế nào đi nữa, không hiểu sao trong giọng nói của tôi vẫn còn một chút gì đó nóng nảy.
Môi Edward mấp máy, cố gắng nở một nụ cười.
- Không, không phải hoàn toàn như thế - Hắn ta phân bua.
- Thế anh muốn gì nào, Edward? - Tôi hỏi và nhắm mắt lại. Để không phải sợ sệt, ngượng ngùng, tôi chỉ còn có thể nói chuyện theo cách đó với hắn ta mà thôi.
- Tôi xin lỗi - Edward trả lời, giọng nói nghe có vẻ thành thật - Tôi đã quá khiếm nhã, tôi biết chứ. Nhưng thà như thế tốt hơn, tôi nghĩ như vậy.
Tôi mở mắt ra. Hắn ta đang rất nghiêm túc.
- Thật tình tôi không hiểu - Tôi thú thật.
- Chúng ta không là bạn thì tốt hơn - Edward nói - Tin tôi đi.

Chạng vạng


Đọc sách

Sách bán chạy

Chấp nhận thanh toán:

book

book

book

book

book

book

book