Đặt sách: Đăng ký

Book

Đăng nhập

  • Thiết kế website chuyên nghiệp

Trang chủ » Tiểu thuyết » Chương 10 những câu hỏi chất vấn

Chương 10 những câu hỏi chất vấn

Thật là khổ sở khi vào sáng hôm sau, tôi phải thuyết phục lòng mình rằng mọi chuyện xảy ra vào tối hôm qua chỉ là một giấc mơ. Trong con người tôi, chẳng bao giờ có được sự cảm nhận khách quan cả.

Tuy nhiên, lòng tôi lại tự bác bỏ điều đó, nó viện giải rằng có nhiều thứ tôi không thể thể tưởng tượng ra được... chẳng hạn như mùi hương trên người Edward là một ví dụ điển hình nhất. Và chắc chắn chẳng thể nào tôi lại có khả năng mơ được một giấc mơ như thế.
Ngoài cửa sổ, bầu trời thật u ám và đầy sương mù, vậy là rõ rồi nhé. Anh ấy chẳng có lý do nào để không đến trường hôm nay. Lọt thỏm trong bộ quần áo dày cộp, tôi nhận ra rằng mình không có áo lạnh - một bằng chứng hùng hồn nhất cho thấy ký ức của tôi là sự thật.
Tôi bước xuống cầu thang. Bố đã ra khỏi nhà từ sớm tinh mơ... tôi đã dậy trễ hơn tôi tưởng. Một cách vội vã, tôi làm trọn nguyên một thanh ngũ cốc chỉ với... ba lần cắn, rồi lục tìm trong chiếc hộp bằng bìa cứng một ít sữa để ấn tất cả số ngũ cốc ấy xuống. Xong xuôi, tôi bổ nhào ra ngoài cửa. Hy vọng cơn mưa sẽ nán lại cho tới lúc tôi gặp Jessica.
Trời mù sương một cách kỳ quặc, cả không gian như bị ám khói vì nó. Sương mù bám lên mặt, lên cổ tôi, làm cho phần da ở chỗ đó muốn teo lại vì buốt. Không thể chùng chình hơn được nữa, cần phải vào xe rồi bật hệ thống sưởi ngay. Vừa nghĩ, tôi vừa bước xuống đường, sương mũ dày đặc đã khiến tôi không thể nhận ra một chiếc xe hơi đã đậu ở đó tự lúc nào - một chiếc xe hơi màu bạc. Cảm nhận được một cách rõ ràng tim mình đang đập mạnh, tôi trở nên lúng túng, và rồi sau vài giây chần chừ, tôi quyết định tiến lại phía chiếc xe.
Không thấy ai đứng ở đó cả... đúng lúc tôi đang hồ nghi thì anh đột ngột xuất hiện, mở cửa cho tôi.
- Hôm nay em đến trường cùng anh nhé? - Edward lên tiếng, giọng nói chứa đầy vẻ thích thú khi nhận ra rằng một lần nữa đã làm cho tôi sửng sốt, bất ngờ. Tuy nhiên, trong giọng nói ấy của anh cũng vẫn có một chút gì đó ngượng ngập, không được tự nhiên lắm. Dường như anh có ý để cho tôi lựa chọn... Tôi có thể từ chối, và có lẽ trong lòng anh phần nào cũng muốn như vậy. Nhưng đó là một hy vọng hão huyền.
- Vâng, cảm ơn anh - Tôi trả lời, cố giữ cho giọng nói của mình thật bình tĩnh rồi bước vào xe hơi. Chỉ đến khi đó tôi mới nhận ra rằng chiếc áo lạnh màu nâu nhạt của anh đang được máng vào chỗ tựa đầu của chiếc ghế ngồi bên cạnh chỗ người lái. Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại, chỉ trong chớp mắt, anh đã ngồi yên vị bên cạnh tôi và chuẩn bị mở máy.
- Anh đem áo lạnh cho em. Anh không muốn em bị cảm hay bị gì đấy - Giọng nói của Eward vẫn còn dè dặt. Tôi nhận ra anh không hề mặc áo ấm, chỉ mặc mỗi một chiếc áo tay dài, cổ chữ V, bằng len. Các thớ sợi của chiếc áo làm nổi bật phần ngực vạm vỡ một cách hoàn hảo của Edward. Chợt nhận ra anh đang quan sát mình, tôi ngượng ngùng quay mặt đi.
- Em đâu có dễ bị sụt sùi như thế - Miệng nói nhưng tay tôi thì vẫn kéo chiếc áo lạnh vào lòng, xỏ vào cái tay áo dài thượt, tò mò không biết mùi hương tôi được thưởng thức hôm qua có còn không. Và tôi thoáng mỉm cười mãn nguyện. Nó có phần còn nồng nàn hơn cả hôm qua.
- Phải không đấy? - Edward phản đối bằng một giọng nói rất nhỏ, mà tôi cũng không dám chắc là anh có ý để cho tôi nghe hay không.
Chúng tôi cùng nhau lướt trên những con đường đầy sương mù, và tất nhiên là rất nhanh, khiến tâm trạng người ngồi trên xe lúc nào cũng thắc thỏm, hồi hộp. Ít ra là... với tôi. Tối hôm qua, tất cả các bức tường đã sụp đổ... gần như hoàn toàn rồi. Tôi không biết hôm nay chúng tôi có còn tự nhiên nổi bên nhau không nữa. Và cứ thế, tôi cứ ngồi im, chẳng biết phải nói gì. Tôi đợi anh lên tiếng trước.
- Em sao thế, hôm nay không có câu hỏi nào dành cho anh à?
- Những câu hỏi của em có làm phiền anh không? - Tôi hỏi, cảm thấy như trút được gánh nặng.
- Không nhiều bằng phản ứng của em - Có vẻ như Edward đang đùa, song, tôi cũng không chắc lắm.
Tôi khẽ cau mày:
- Bộ em cư xử tệ lắm hả?
- Không, nhưng như thế mới là vấn đề. Em đón nhận mọi thứ bằng một thái độ điềm tĩnh đến lạ lùng... Không bình thường chút nào. Nó khiến anh phải tự hỏi là không biết thực sự, em đang nghĩ gì.
- Em vẫn luôn kể với anh mọi điều em nghĩ mà.
- Nhưng em “tút” lại rồi.
- Không nhiều lắm.
- Cũng đủ làm cho anh phát điên.
- Anh sẽ không muốn nghe đâu - Tôi lẩm bẩm, gần như là thì thầm với chính mình. Và vừa nói xong thì tôi lại hối hận ngay. Trong giọng nói của tôi có thấp thoáng ẩn chứa một nỗi đau buồn; tôi hy vọng anh không chú ý đến điều đó.
Edward không trả lời, có lẽ lòng anh không còn thấy vui nữa. Chẳng thể nào đoán được cảm xúc của Edward khi anh lái xe vào bãi. Một cái gì đó chợt vỡ òa trong tôi, tuy có hơi muộn màng một chút...
- Anh chị em của anh đâu rồi? - Tôi hỏi khi chợt nhớ ra là xe anh lúc nào cũng đầy người, dù rằng hiển nhiên là tôi cảm thấy vui hơn khi được ngồi một mình với anh.
- Mọi người đi xe của Rosalie - Edward khẽ nhún vai khi dừng bên cạnh một chiếc xe hơi đỏ bóng loáng, loại xe có thể bỏ mui được - Trông phô trương quá, phải không em?
- Òa - Tôi hít vào một hơi dài - Nếu chị ấy có xe rồi, thì tại sao vẫn còn đi chung xe với anh?
- Anh đã nói rồi, trông cứ như muốn khoe khoang. Vả lại, bọn anh đang cố gắng để có thể hòa hợp với nhau.
- Anh thất bại rồi - Tôi bật cười và lắc đầu khi cả hai bắt đầu bước ra khỏi xe. Vậy là tôi không bị trễ học nữa; ngược lại, kiểu lái xe sấm chớp của Edward còn làm cho tôi dư được cả khối thời gian - Nhưng đã biết là dễ bị chú ý như vậy, tại sao hôm nay Rosalie lại lái xe?
- Em không để ý gì hết ư? Hiện giờ, anh đang phá vỡ tất cả các quy tắc - Edward chờ tôi ở trước mũi xe để cả hai cùng bước vào sân trường. Anh đi sát bên tôi. Thật lòng mà nói, lúc này, tôi không muốn giữa hai chúng tôi còn có một khoảng cách nào, dù là bé tí xíu, tôi chỉ muốn nắm lấy bàn tay của Edward nhưng lại sợ rằng anh không thích điều đó.
- Sao các anh lại chọn những chiếc xe hơi như vậy? - Tôi lại hỏi - Trong khi không muốn người khác để ý?
- Vì sở thích thôi - Anh mỉm cười một cách tinh quái - Bọn anh, ai cũng thích lái xe nhanh cả.
- Ôi trời - Tôi lầm bầm trong hơi thở.
Và kia, dưới mái hiên của quán ăn là Jessica đang đứng đợi, mắt cô bạn đang trố ra, và trên tay cô, ơn trời, là cái áo lạnh của tôi.
- A, Jessica - Tôi lên tiếng khi chúng tôi chỉ còn cách nhau có vài bước - Cảm ơn bồ đã nhớ - Cô bạn chỉ đưa cho tôi chiếc áo, chẳng nói chẳng rằng.
- Chào Jessica - Edward cũng lên tiếng một cách lịch sự... Và tôi hiểu anh không hề cố ý làm cho giọng nói của mình thật du dương, hay là làm cho đôi mắt của mình “biết nói” như thế.
- Ơơơ... Xin chào - Cô bạn mở to mắt ra nhìn tôi, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối tung rối mù - Có lẽ mình sẽ gặp lại bồ trong giờ lượng giác vậy nhé - Vừa nói, Jessica vừa dành cho tôi một cái nhìn đầy ý nghĩa, mà tôi phải kìm nén lắm mới khỏi phải thở dài. Tôi biết kể gì với cô bạn bây giờ?
- Ừưư, hẹn gặp lại bồ sau.
Jessica quày quả bước đi, suốt cả quãng đường, cô bạn có dừng lại, đúng hai lần... để ngoái lại nhìn chúng tôi.
- Em sẽ nói gì với cô ấy? - Edward thì thầm hỏi tôi.
- A, anh đâu có đọc được suy nghĩ của em! - Tôi reo lên mừng rỡ.
- Ừ, đúng vậy - Anh thót giật mình. Nhưng rồi đôi mắt ấy lại sáng lên ngay tức thì - Nhưng đâu có sao, anh có thể đọc được suy nghĩ của cô ấy... Jessica sẽ phục kích em ở lớp học cho mà xem.
Vừa rên rỉ, tôi vừa cởi chiếc áo khoác đang mặc ra, đưa trả lại cho anh, rồi mặc chiếc áo của tôi vào. Edward quàng chiếc áo của mình lên cánh tay.
- Thế em sẽ nói gì với cô ấy?
- Giúp em một chút được không? - Tôi giở giọng nài nỉ - Jessica muốn biết gì vậy?
Edward lắc đầu, anh nở một nụ cười tinh quái:
- Vậy thì đâu có công bằng với anh.
- Không, anh mà không chia sẻ những gì anh biết... thì đó mới là không công bằng.
Chúng tôi lại sóng bước bên nhau, Edward có vẻ như đang suy nghĩ một điều gì đó lung lắm. Đến trước lớp học đầu tiên của tôi, anh dừng lại.
- Jessica muốn biết chúng mình có đang bí mật hẹn hò không. Và cô ấy muốn biết cảm xúc của em dành cho anh như thế nào - Cuối cùng, anh đã trả lời tôi.
- Ôi trời ơi. Em sẽ phải trả lời thế nào đây? - Tôi cố gắng giữ cho cảm xúc của mình thật tự nhiên. Mọi người đang bước vào lớp, hình như ai cũng nhìn chằm chằm vào chúng tôi, nhưng tôi phớt lờ tất thảy bọn họ.
- Hmmm - Anh dừng lại để sửa lại một lọn tóc vừa quấn vào cổ tôi. Tim tôi lại bắt đầu đập loạn xạ trong lồng ngực - Anh nghĩ em sẽ “ừ” ở câu thứ nhất... nếu không thấy ngại... vì nó sẽ dễ dàng hơn bất kỳ một lời giải thích nào khác.
- Em không cảm thấy ngại đâu - Tôi e thẹn trả lời.
- Còn câu hỏi kia... thôi được rồi, anh sẽ tự mình nghe lấy câu trả lời - Nói rồi, Edward khẽ nhếch môi, tạo thành một nụ cười nửa miệng mà tôi vô cùng yêu thích. Trong giây phút ấy, hơi thở của tôi chợt nghẹn lại, tôi không kịp có bất kỳ một phản ứng nào thì anh đã bước đi.
- Gặp lại em vào giờ ăn trưa nhé - Edward hơi ngoái đầu lại và nói lớn qua vai. Có ba học sinh đang bước vào lớp, lập tức dừng ngay lại, nhìn tôi không chớp mắt.
Tôi vội vã bước vào lớp, mặt đỏ lựng lên vì xấu hổ. Anh thật là xấu. Nhưng bây giờ, điều khiến tôi lo lắng nhất là phải đối phó với Jessica, biết trả lời ra sao với cô ấy đây? Vẫn ngồi ở cái bàn quen thuộc, tôi thảy túi xách xuống đất đánh cạch một cái.
- Chào Bella - Mike lên tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi ngước mắt lên và nhận ra ngay một vẻ mặt cam chịu, khổ sở đến kỳ lạ của anh bạn - Port Angeles thế nào?
- Ờ... - Chẳng biết phải kết luận thế nào mới gọi là trung thực cả - Rất tuyệt vời - Cuối cùng, tôi đáp cụt lủn - Jessica chọn được một cái áo đẹp lắm cơ.
- Cô ấy có nói gì về tối thứ hai không? - Anh bạn tiếp tục hỏi, đôi mắt tươi tỉnh hẳn lên. Tôi mỉm cười khi đề tài được chuyển sang hướng khác.
- Jessica khoe rằng cô ấy đã có một buổi tối thật là vui - Tôi trả lời một cách chắc nịch.
- Thế à? - Mike hỏi lại, vẻ mặt đầy phấn khởi.
- Tất nhiên là thế rồi.
Và thầy Mason bước vào lớp, thầy yêu cầu chúng tôi ổn định chỗ ngồi, giở sách giở vở ra để bài học được bắt đầu... Hai giờ học sau, giờ quốc văn và giờ Nhà nước, buổi học cứ lặng lờ trôi đi. Tôi ngồi trong lớp, mắt thì dõi lên bảng, nhưng đầu thì cứ suy nghĩ miên man, không biết phải giải thích thế nào với Jessica là đã lo lắm rồi, giờ lại còn phải chịu đựng thêm cái việc Edward sẽ biết được suy nghĩ của mình qua phương tiện trung gian là suy nghĩ của cô bạn ấy nữa. Thật phiền toái thay cho cái năng lực đáng ghét kia của Edward... những lúc mà nó chẳng giúp gì được cho tôi... như lúc này.
Đến cuối giờ học môn Nhà nước, sương mù gần như đã tan hẳn, nhưng bầu trời thì vẫn tối tăm, ảm đạm với những đám mây nặng trĩu cứ lượn lờ dưới thấp. Bất giác, tôi ngước mặt lên nhìn trời rồi khẽ mỉm cười vu vơ.
Edward nói đúng, dĩ nhiên rồi. Khi tôi bước chân vào lớp lượng giác học, Jessica đang ngồi ở hàng sau gần như bật hẳn người dậy vì kích động. Một cách bất đắc dĩ, tôi lừng khừng đi tới chỗ cô bạn, tự nhủ rằng cần phải kết thúc cuộc nói chuyện càng sớm càng tốt.

Chạng vạng


Đọc sách

Sách bán chạy

Chấp nhận thanh toán:

book

book

book

book

book

book

book