Đặt sách: Đăng ký

Book

Đăng nhập

  • Thiết kế website chuyên nghiệp

Trang chủ » Tiểu thuyết » Chạng vạng - quyển sách để mở (tiếp)

Chạng vạng - quyển sách để mở (tiếp)

Pha sau - Edward lẩm bẩm, rồi lại viết ngay vào bảng kết quả. Tôi cố giữ giọng nói thật lãnh đạm:

Tới tôi?
Edward như ngớ ra, hắn ta đẩy chiếc kính hiển vi về phía tôi.
Tôi hăm hở nhìn xuống thị kính, thất vọng. Quỷ tha ma bắt, hắn ta đúng.
- Mẫu thứ ba - Không nhìn Edward, tôi chỉ xòe bàn tay ra đón.
Edward đưa mẫu vật cho tôi; hắn ta có ý cẩn trọng để không chạm tay vào tôi lần nữa.
Tôi cố gắng quan sát trong thời gian ngắn nhất.
- Kỳ gian phân - Nói rồi, tôi đẩy chiếc kính hiển vi sang cho Edward trước khi hắn ta kịp mở miệng yêu cầu. Lần này, Edward xem xét trong chớp nhoáng rồi cúi xuống ghi chép. Lẽ ra, tôi đã có thể viết trong lúc hắn ta quan sát như vậy, nhưng khổ nỗi, nét chữ rõ ràng, thon mảnh của “kẻ đáng ghét” như đang cười nhạo báng tôi. Tôi không muốn làm xấu cái tờ giấy báo cáo bằng thứ chữ nguệch ngoạc như cua bò của mình.
Chúng tôi đã hoàn thành bài thực tập sớm nhất. Nhìn quanh, tôi trông thấy Mike cùng đồng sự đang so tới so lui hai mẫu vật, có nhóm thì len lén mở vở dưới hộc bàn.
Chẳng còn gì phải động tay động chân nữa, giữa lúc việc kìm lòng không nhìn Edward... bất thành, tôi ngước mắt lên. Hắn ta đang chăm chú nhìn tôi, vẫn là cái kiểu nhìn buồn bã, vô vọng rất khó hiểu... Và đột nhiên, tôi bỗng nhận ra điểm đặc biệt trên gương mặt Edward mà lúc ăn trưa, tôi đã có cảm giác ngờ ngợ.
- Bộ anh đã bị bệnh hả? - Tôi thốt ra thành tiếng mà chẳng hề suy nghĩ.
Hắn ta có vẻ bối rối trước câu hỏi không mong đợi của tôi.
- Không.
- Ừm - Tôi lẩm bẩm - Tôi thấy trong mắt anh có cái gì đó lạ lắm.
Hắn ta khẽ nhún vai, quay mặt đi.
Tôi dám đoan quyết rằng ở Edward đã có điểm thay đổi. Tôi vẫn còn nhớ như in màu mắt đen huyền của hắn ta nhìn xoáy vào tôi lần cuối, ngày hôm ấy - màu mắt hoàn toàn chõi với màu da trắng và mái tóc nâu vàng của hắn. Thế mà hôm nay, đôi mắt ấy lại có một màu khác: màu đất non, thẫm hơn cả thứ kẹo làm bằng bơ đun với đường, một màu sắc kỳ lạ, đó là màu giống như hổ phách. Tôi không thể hiểu được làm sao lại có hiện tượng ấy, khi mà hắn ta không nhận là đã bị một chứng bệnh nào đó. Phải ghi nhận thêm cái chuyện thay đổi bí hiểm này của Edward, có lẽ tôi sắp bị cái thị trấn Forks này làm cho “hóa điên” theo đúng nghĩa của từ này mất thôi.
Tôi nhìn xuống. Hai bàn tay của người ngồi bên cạnh đang siết chặt lại.
Thầy Banner tiến tới phía bàn của chúng tôi, ông đã phát hiện thấy hai học trò của mình đang ngồi rỗi việc. Thầy Banner nhoài người qua vai chúng tôi để nhìn vào phiếu kết quả, đôi mắt của thầy chú mục vào các câu trả lời.
- Edward, sao em không nghĩ là bạn Isabella cũng cần phải sử dụng kính hiển vi chứ? - Thầy Banner lên tiếng hỏi.
- Bạn Bella ạ - Edward lập tức đính chính - Thực ra, trong năm mẫu, bạn ấy đã làm tới những ba mẫu đấy ạ.
Giờ thì thầy Banner mới chịu nhìn tôi, ông có vẻ ngờ vực:
- Trước đây, em đã làm bài thực tập này lần nào chưa? - Thầy hỏi.
Tôi mỉm cười bẽn lẽn:
- Em không thực tập trên rễ hành, thưa thầy.
- Vậy là thực tập trên phôi nang của cá hồi trắng?
- Dạ.
Thầy Banner gật đầu.
- Vậy là hồi ở Phoenix, em đã được theo học chương trình nâng cao?
- Dạ.
- Tốt - Một lúc sau, thầy mới lên tiếng - Thầy nghĩ, nếu cả hai em mà làm chuyên gia phân tích trong phòng thí nghiệm thì sẽ tốt lắm - Thầy Banner còn lầm bầm thêm điều gì đó nữa rồi mới bước đi. Tôi lại tiếp tục công việc hý hoáy vẽ vời còn dang dở.
- Có tuyết, thật tệ, phải không? - Edward lên tiếng.
Hình như hắn ta đang tự buộc mình phải nói chuyện với tôi thì phải (lại đa nghi nữa rồi!). Thật ra, cứ dựa vào cái cung cách của hắn ta hiện giờ mà xét thì rõ ràng là hắn đã lắng tai nghe hết cuộc nói chuyện giữa tôi với Jessica, và lúc này đây, hắn đang muốn chứng minh cho tôi hiểu là tôi đã sai.
- Quả là tôi có không thích tuyết thật - Tôi thành thật trả lời, thay vì phải giả vờ nói là “có sao đâu” như những người khác. Cần phải xua đuổi cái cảm giác nghi ngờ ngớ ngẩn ra khỏi đầu mới được, tôi tự nhủ lòng như vậy, nhưng sao tôi vẫn thấy khó tập trung quá.
- Cô không thích lạnh. (Đây không phải là câu hỏi!)
- Hay ẩm ướt.
- Vậy thì Forks không phải là một nơi sống lý tưởng đối với cô rồi - Edward trầm ngâm suy luận.
- Anh không hình dung được đâu - Tôi lẩm bẩm một cách chán nản.
Edward có vẻ quan tâm thật lòng đến những gì tôi nói, nguyên do vì đâu thì tôi không thể đoán biết được. Nhưng nhìn gương mặt như bị kích động thế kia, tôi, dù có cố gắng lịch sự đến thế nào đi chăng nữa, cũng vẫn trở nên ngại ngùng, không dám nhìn thẳng vào kẻ đang trò chuyện nữa.
- Thế vì sao cô lại đến đây?
Chưa có ai hỏi tôi câu đó - chưa một ai hỏi thẳng tôi như hắn ta cả, thật oái oăm.
- Phức tạp lắm.
- Tôi nghĩ mình có thể lắng nghe... - Giọng của Edward như nài ép.
Im lặng một lúc... và rồi, thật sai lầm khi tôi ngước mặt lên để bắt gặp ánh mắt của hắn ta. Đôi mắt màu nâu thẫm ấy đã làm cho tôi trở nên bối rối... và tôi đã trả lời ngay mà không kịp suy nghĩ:
- Mẹ tôi tái hôn.
- Thế thì có phức tạp gì đâu - Hắn ta không đồng ý với tôi, nhưng rồi lại tự nhiên tỏ ra thông cảm - Chuyện xảy ra khi nào vậy?
- Tháng Chín năm ngoái - Giọng nói của tôi đượm buồn đến độ ngay cả bản thân tôi cũng nhận ra điều đó.
- Và cô không thích ông ấy? - Edward đoán chừng, giọng nói của hắn ta vẫn ân cần, tử tế.
- Không phải, dượng Phil là người tốt. Dượng còn rất trẻ, hình như thế, nhưng rất tốt.
- Thế sao cô không sống chung với họ?
Chẳng thể nào biết được mức độ quan tâm của “kẻ đồng sự” này đối với tôi ra sao, nhưng hắn vẫn đang tiếp tục nhìn tôi bằng đôi mắt thấu suốt, như thể toàn bộ câu chuyện tẻ ngắt về cuộc đời tôi có mang một ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với hắn ta.
- Dượng Phil phải đi đây đi đó nhiều. Dượng sống với quả bóng lăn tròn mà - Tôi khẽ mỉm cười.
- Tôi đã nghe nói đến ông ấy chưa nhỉ? - Edward hỏi, hắn ta cũng đang mỉm cười đáp lại.
- Chắc là không. Dượng không phải là người chơi bóng xuất sắc. Ông chỉ ở đội nhỏ thôi. Mà dượng khoác áo của nhiều đội lắm.
- Thế nên mẹ cô gửi cô đến đây để có thể được thường xuyên ở bên ông ấy - Edward lại tiếp tục đoán chừng, đó cũng không phải là một câu hỏi.
Tôi hơi hất cằm lên.
- Không, mẹ không gửi tôi đến đây, là tôi tự đến thôi.
“Kẻ đồng sự” nhíu mày lại.
- Tôi không hiểu - Edward thú nhận, trông hắn ta thất vọng ra mặt khi đã đoán sai.
Tôi thở dài. Vì sao tôi lại phải giải thích điều này với Edward nhỉ? Hắn ta vẫn tiếp tục nhìn tôi với thái độ quan tâm có phần thái quá.
- Ban đầu thì mẹ ở với tôi, nhưng mẹ luôn nhớ dượng. Điều đó khiến tôi không vui... và tôi quyết định đến sống với Charlie, cũng đã đến lúc rồi - Về cuối câu nói, giọng tôi trở nên buồn man mác.
- Nhưng hiện giờ thì cô cũng không vui mà - Hắn ta chỉ ra.
- Còn gì nữa? - Tôi như thách thức Edward đoán ra.
- Điều đó không công bằng - Hắn ta nhún vai, trong đôi mắt chứa đầy cảm xúc.
Tôi bật cười, không phải là một tiếng cười vui sướng.
- Đã có ai nói với anh câu này chưa? Cuộc sống vốn dĩ không công bằng.
- Tôi tin là trước đây mình đã nghe qua, ở đâu đó - Hắn ta trả lời, một câu trả lời khô khan.
- Là vậy đấy - Tôi kết luận, trong lòng cứ dậy lên câu hỏi tại sao hắn ta lại vẫn cứ nhìn mình theo cái kiểu đó.
Bất chợt ánh mắt của “kẻ đồng sự” thay đổi, hắn ta vẫn nhìn tôi, nhưng là một cái nhìn đánh giá:
- Trông cô vui vẻ, yêu đời lắm - Edward nói một cách chậm rãi - Nhưng tôi cuộc rằng cô đang phải chịu đựng nhiều hơn những gì cô cố thể hiện ra cho người khác thấy đấy.
Tôi nhăn mặt, phản kháng lại bằng cách lè lưỡi ra như một cô bé con năm tuổi rồi quay mặt đi.
- Bộ tôi nói sai à?
Tôi cố gắng phớt lờ đi.
- Tôi không nghĩ là mình sai - Hắn ta thầm thì, ra chiều tự mãn.
- Vì sao anh lại quan tâm đến điều đó? - Cuối cùng, tôi hỏi trong cảm giác bực bội. Vẫn không quay mặt lại, tôi cứ dõi mắt về phía thầy Banner đang rảo bước quanh lớp.
- Câu hỏi rất hay - Edward lẩm bẩm, thì thào như thể nói với chính mình.
Sau vài giây im lặng, tôi mới chính thức thừa nhận đó là một câu trả lời. Tôi thở dài, cáu kỉnh nhìn lên bảng.
- Tôi có làm cô bực mình không? - “Kẻ đồng sự” hỏi, trong ngữ điệu của hắn có ẩn chứa sự thích thú.
Tôi nhìn sang Edward, chẳng suy nghĩ gì... và... lại thật thà thổ lộ:
- Không hẳn thế - Nỗi bực bội trong tôi gia tăng - Mặt tôi dễ để lộ cảm xúc lắm, người ta dễ dàng đọc được cảm nghĩ của tôi qua nét mặt. Mẹ thường gọi tôi là quyển sách để mở của mẹ - Tôi cau mày.
- Ngược lại, tôi thấy cô khó đoán lắm - Cho dù ban nãy, hắn ta hay tôi đã nói ra những gì, thì giờ đây, qua cách nói của Edward, có thể hiểu là hắn đang bộc bạch những suy nghĩ có thật trong lòng mình.
- Vậy thì anh là người giỏi đoán suy nghĩ của người khác - Tôi nói.
- Cũng thường thôi - Edward cười thật tươi, để lộ những chiếc răng trắng bóng, tuyệt mĩ.
Rồi thầy Banner yêu cầu cả lớp trật tự. Tôi dịu người xuống, lắng nghe thầy giảng bài bằng đôi tai chăm chú. Thật tình cho tới tận bây giờ, tôi vẫn không thể nào tin được là có ngày mình lại đi kể cho một gã con trai bảnh bao, lạ hoắc, chẳng rõ là ưa hay không ưa mình, nghe về cuộc đời riêng tư của bản thân. Ngồi nghe tâm sự của tôi, trông hắn ta có vẻ như bị cuốn hút toàn bộ tâm trí vào đấy, song lúc này thì... tôi liếc mắt sang Edward, hắn ta vẫn đang ngồi trong tư thế nghiêng người như thể muốn tránh xa tôi, tay hắn bíu chặt lấy cạnh bàn, cả con người hắn căng cứng hết cỡ.
Tôi cố gắng chú tâm vào bài giảng, thầy Banner đang minh họa các hình ảnh sinh học bằng máy chiếu, đó là những hình ảnh tôi đã được nhìn thấy qua kính hiển vi, nhưng độ khó không cao. Ôi, sao tôi không thể tập trung đầu óc được nữa thế này?
Cuối cùng, tiếng chuông cũng vang lên, Edward phấn chấn trông thấy. Ngay lập tức, hắn lại phóng ra khỏi phòng học như hôm thứ Hai tuần trước. Và, cũng như ở ngày thứ Hai hôm ấy, tôi lại nhìn theo hắn ta, lòng đầy ngạc nhiên.
Mike nhanh chóng bước đến bên tôi, giúp tôi thu dọn sách vở. Lắm lúc, cứ nghĩ đến Mike là tôi lại liên tưởng tới một “cái đuôi” vui tính.
- Kinh khủng quá - Anh chàng rên rỉ - Hình nào cũng giống y chang nhau. Cậu hên lắm mới có gã Cullen là “đồng sự” đấy.
- Mình không gặp khó khăn gì với mấy cái hình đó - Tôi đáp lại, cảm thấy tự ái trước câu nói của Mike. Nhưng rồi thấy hối hận ngay khi vừa nói xong - Thật ra trước đây, mình đã từng làm bài thực tập này rồi - Tôi cố giải thích để Mike không cảm thấy bị tổn thương.
- Hôm nay Cullen đã trở nên thân thiện - “Cái đuôi” đưa ra lời bình phẩm khi chúng tôi lục tục chui vào áo mưa. Trông Mike không có vẻ gì là hài lòng về điều ấy.
Tôi cố nói bằng một giọng dửng dưng:
- Mình cũng không hiểu là thứ Hai tuần vừa rồi, cái gã Cullen ấy đã đụng phải chuyện gì.
Không tài nào tôi chú tâm vào được những câu chuyện chẳng bao giờ có kết thúc của Mike, đó là điều vẫn hằng xảy ra khi cả hai chúng tôi cùng sánh bước đến phòng tập thể dục, và cũng tương tự như thế, thể dục là môn học tôi chẳng mấy quan tâm. Hôm nay, Mike vào đội của tôi. Anh chàng, với tinh thần hiệp sĩ, đã chơi rất tốt... ở vị trí của tôi lẫn của cá nhân mình, và rồi, sự lơ đễnh của tôi chấm dứt khi cuối cùng, quả bóng đã bay về phía tôi; và, cứ mỗi lần tôi nhảy lên đỡ bóng như vậy, đồng đội của tôi lại nhanh như cắt, lảng hết cả ra, hụp người xuống... tránh né.
Trời mù sương khi tôi bước ra bãi gửi xe, lòng cảm thấy vui vì lại được ngồi trong cabin khô ráo. Tôi khởi động máy, ít nhất cũng được một lần trong đời, tôi đã không còn áy náy trước tiếng gầm rống nghe muốn rụng tim của cái động cơ cà tàng này. Tôi mở phẹcmơtuya cái áo lạnh, kéo trật mũ ra khỏi đầu, hy vọng suốt chặng đường về nhà, hệ thống sưởi có đủ thời gian để hong khô mái tóc ẩm ướt.
Tôi nhìn quanh quất để tìm thế lùi xe. Ngay lúc ấy, tôi nhận ra một dáng người trắng toát, bất động. Edward Cullen đang đứng dựa tưng vào cửa trước của chiếc Volvo, hắn ta đang chú mục vào chiếc xe tải do tôi lái, chắc là đang đánh giá trình độ lái xe của tôi. Phía sau tôi đang là ba chiếc xe hơi. Tôi ngoảnh mặt sang chỗ khác, cho xe lùi nhanh lại, trời ạ, có một chiếc Toyota Corolla cũ mèm, tôi đạp phanh ngay tức thì. Suýt chút nữa là chiếc xe tải của tôi đã làm cho chiếc Toyota Corolla kia tanh bành thành từng mảnh rồi. Tôi hít vào một hơi thật sâu, nhìn sang hướng khác. Vô cùng cẩn thận, tôi cho xe quành ra, ổn rồi. Xe tôi chạy ngang qua chiếc Volvo, tôi dán mắt vào con đường phía trước mặt, nhưng trong tầm mắt của mình, tôi có thể thề rằng Edward đang cười sặc sụa.

Chạng vạng


Đọc sách

Sách bán chạy

Chấp nhận thanh toán:

book

book

book

book

book

book

book