Đặt sách: Đăng ký

Book

Đăng nhập

  • Thiết kế website chuyên nghiệp

Trang chủ » Tiểu thuyết » Chạng vạng - quyển sách để mở (tiếp)

Chạng vạng - quyển sách để mở (tiếp)

Chắc là Mike Newton đấy - một chàng trai tốt, gia đình cũng nề nếp. Bố của cậu ta đang làm chủ một cửa hàng bán đồ thể thao ở ngoài thị trấn. Du khách ba lô nào tới đây cũng đều có thiện cảm với ông ta.

Bố có biết gia đình Cullen không? - Tôi hỏi có phần nhát gừng.
- Gia đình của bác sĩ Cullen ấy hả? Tất nhiên. Bác sĩ Cullen là một người tốt.
- Họ... mấy người ông ta nhận nuôi... hơi kỳ cục. Hình như họ không được lòng ai.
Bố ngạc nhiên nhìn tôi, một cái nhìn đầy giận dữ.
- Những người sống trong thị trấn này thật là... - Bố càu nhàu - Bác sĩ Cullen là một nhà phẫu thuật cực kỳ tài giỏi, ông ta có khả năng làm việc ở bất kỳ bệnh viện nào khác trên thế giới này, với số lương gấp mười lần số lương mà ông ta đang nhận được ở đây nữa kìa - Bố tiếp tục nói, giọng nói trở nên to hơn - Chúng ta thật may mắn vì đã có được ông ấy, thật may mắn là vợ ông ấy muốn sống ở một thị trấn tỉnh lẻ. Bản thân bác sĩ Cullen rất thích giúp đỡ cộng đồng, còn tất cả những đứa trẻ kia cũng đều rất ngoan ngoãn và lịch sự. Thật lòng mà nói, lúc đầu, bố cũng đã từng có cảm giác ngờ ngợ khi họ mới dọn về đây, với những đứa con nuôi lớn tướng. Bố đã nghĩ rằng họ đang gặp khó khăn trong việc dạy dỗ chúng. Nhưng những đứa trẻ ấy đều đã thật sự trưởng thành, chúng không có một tì vết nào cả. Bố có thể khẳng định chúng hơn hẳn những đứa trẻ là con cháu của các ông bà, cha mẹ đã sống thâm căn cố đế ở cái thị trấn bé xíu này. Các thành viên trong gia đình nhà bác sĩ Cullen luôn gắn kết với nhau theo đúng nghĩa là gia đình. Cuối tuần nào cũng thấy họ khăn gói đi cắm trại. Chỉ tại vì họ mới tới, nên người ta cứ nói ra nói vào.
Từ nhỏ tới giờ, đây là lần đầu tiên tôi được nghe một “bài tham luận” dài đến thế của bố. Hẳn bố đã rất bực mình trước những gì đụng chạm đến gia đình nhà bác sĩ Cullen.
- Họ cũng tốt với con - Tôi vội vàng rút lại những lời vừa nói - Chỉ tại con thấy họ không chơi với ai. Tất cả họ đều rất cuốn hút - Tôi nói thêm, cố gắng ca tụng những con người đang chiếm trọn cảm tình của bố.
- Con nên đến thăm bác sĩ - Bố trả lời và bật cười thành tiếng - Cuộc hôn nhân của ông ta rất tốt đẹp. Các cô y tá phải khó khăn lắm mới tập trung vào công việc được mỗi khi có mặt bác sĩ Cullen ở đó.
Chúng tôi lại rơi vào im lặng cho đến cuối bữa ăn. Bố lau bàn, còn tôi thì tự tay rửa chén đĩa, không có máy rửa chén nào cả. Xong xuôi, bố ra ngồi với cái tivi, còn tôi thì miễn cưỡng lên lầu để làm bài tập toán. Quả là một căn nhà truyền thống đúng nghĩa...
Đêm hôm ấy hoàn toàn tĩnh lặng. Tôi làm luôn một giấc đến sáng, người mệt nhoài.
Những ngày còn lại trong tuần không có gì đặc biệt. Tôi đã bắt đầu quen thuộc với tất cả các lớp. Cho đến thứ Sáu, tôi đã có thể nhận ra một cách dễ dàng, nếu không là tên thì cũng là gương mặt của hầu hết các bạn trong trường. Giờ thể dục, đồng đội của tôi không chỉ đỡ banh hộ tôi mà còn nhanh chóng di chuyển lên trước để che chắn khi đối phương nhận ra điểm yếu của tôi mà tấn công.
Edward Cullen vẫn không đến trường.
Mỗi ngày, cứ thấy anh chị em của Edward vào quán ăn tự chọn mà không thấy hắn ta đâu là tôi lại áy náy, bất an. Nhưng rồi dần dần tôi cũng nguôi ngoai, lại thanh thản nhập cuộc với nhóm bạn trong các buổi ăn trưa. Hầu hết đề tài chuyện phiếm của chúng tôi đều xoay quanh chuyến đi chơi ở bãi biển La Push vào hai tuần tới do Mike khởi xướng. Tôi được mời, và dĩ nhiên là đã đồng ý, vì lịch sự nhiều hơn là thực lòng muốn đi. Các bãi biển lúc này chắc hẳn cũng đang khô cằn và nóng bức.
Thứ Sáu, tôi đã có thể hoàn toàn tự nhiên, vui vẻ bước vào lớp sinh học mà không còn lo sợ phải chạm trán với gã Edward nữa. Theo tôi thì hắn ta đã vĩnh viễn rời khỏi trường học. Tôi cố gắng thôi không suy nghĩ nhiều đến con người đó, nhưng không thể lúc nào tôi cũng gạt được ra khỏi đầu nỗi ám ảnh rằng chính mình là nguyên nhân của sự vắng mặt ấy, dù rằng lý do này xem ra có vẻ hơi bị lố bịch.
Tuần đầu tiên của tôi ở Forks đã trôi qua một cách lặng lờ. Bố Charlie vốn không quen ở mãi trong căn nhà thường xuyên trống trải, đã dành gần hết cả tuần để đi trực. Còn tôi thì luôn dành thời gian để dọn dẹp nhà cửa, làm bài tập và viết cho mẹ những e-mail tràn đầy những điều vui vẻ giả tạo. Thứ Bảy, tôi lái xe đến thư viện, khổ nỗi kho sách ở đây nghèo nàn quá, khiến tôi cũng ngại làm thẻ. Tôi quyết định sẽ dành ra một ngày gần nhất để đến Olympia hay Seattle mà tìm một nhà sách thật to. Bất giác tôi nghĩ đến lượng xăng sẽ phải chi cho chiếc xe tải mà rùng mình ớn lạnh.
Đã là ngày cuối tuần rồi mà mưa vẫn rơi. Đó là những cơn mưa nhẹ nhàng và êm ả khiến tôi có thể dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ.
Sáng thứ Hai, khi vừa cho xe vào bãi, tôi đã được mọi người chào đón. Dù không thể nào biết hết được tên của các bạn học cùng trường, nhưng tôi cũng vẫn giơ tay vẫy chào và mỉm cười đáp lại. Sáng nay, thời tiết có lạnh hơn, nhưng may mà không có mưa. Trong lớp quốc văn, như thường lệ, Mike vẫn ngồi cạnh tôi. Cả lớp tổ chức một cuộc thi đố vui xung quanh tác phẩm Đỉnh gió hú. Thật dễ mà cũng thật vui.
Sau cùng, còn đọng lại nơi tôi duy nhất là một cảm giác dễ chịu và khoan khoái, thật là vượt ra khỏi tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra, vượt ra khỏi tất cả những gì tôi có thể trông đợi ở cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi lớp, ngoài trời đầy những hạt bông tròn, màu trắng, lất phất bay trong không gian. Tôi nghe có tiếng những người hét lên với nhau đầy phấn khích. Một cơn gió lạnh vừa sượt qua má, qua mũi tôi.
- Ôi chao - Mike trầm trồ - Tuyết đấy.
Tôi nhìn quanh, những bông tuyết trắng rơi đã lấp lối vỉa hè, chúng chao đảo, lờ đờ bay qua mặt tôi.
- Ớ.
Tuyết. Nó phá hỏng ngày vui của tôi rồi.
Mike ngó tôi chăm chăm.
- Cậu không thích tuyết à?
- Không. Nó khiến cho trời còn lạnh hơn cả lúc mưa - (Hiển nhiên rồi) - Cậu biết không, mấy cái bông tuyết ấy, mình thấy cái nào rơi xuống cũng giống như cái nào. Chúng chẳng khác gì phần đầu của mấy cái tăm bông...
- Trước đây, cậu chưa lần nào trông thấy tuyết rơi à? - Mike nhìn tôi nghi ngại.
- Tất nhiên là rồi chứ - Tôi dừng lại một lúc - trên tivi.
Mike phá ra cười ngặt nghẽo. Và rồi bất chợt có một quả bóng tuyết rất to, xốp, lóng lánh nước, bay tới, phang đánh bốp vào gáy của Mike. Cả hai chúng tôi cùng ngoái lại nhìn. Tôi nghĩ thủ phạm hẳn là Eric, vì tôi thấy anh ta đang bước đi, lưng quay về phía chúng tôi - và đó không phải là hướng dẫn đến lớp học. Hình như Mike cũng có cùng ý nghĩ như tôi. Anh chàng hơi cúi người xuống, bắt đầu vốc tuyết lên, nắn nắn.
- Mình sẽ gặp cậu vào giờ ăn trưa nhé, đồng ý không? - Vừa bỏ đi, tôi vừa nói với lại - Mọi người bắt đầu chơi cái trò ném mấy thứ ẩm ướt đó rồi, mình phải vào lớp thôi.
Mike gật đầu, trong khi mắt thì lại đang dán dính vào lưng của gã Eric đang xăm xăm bỏ đi.
Suốt cả buổi sáng, mọi người cứ thi nhau bàn tán mãi về tuyết; hình như đây là cơn mưa tuyết đầu tiên của năm mới thì phải. Tôi cứ im lặng. Ai mà chả biết là nó khô ráo hơn mưa - trừ khi nó bắt đầu tan ra trong vớ của ta thôi.
Giờ học tiếng Tây Ban Nha kết thúc, tôi lại nhanh chân bước vào quán ăn với Jessica. Khắp nơi, những quả bóng tuyết bay qua bay lại vèo vèo. Tôi đang lăm lăm trên tay một cái bìa sách cứng... dùng để phòng khi có bất trắc thì còn có cái mà đỡ. Cô bạn Jessica của tôi cho rằng tôi có tính hài hước, kỳ thực, trong thâm tâm, tôi đang có ý phòng ngừa Jessica có thể bất thình lình sẽ tặng cho tôi một quả bóng tuyết đấy.
Tôi và Jessica vừa bước đến cửa thì gặp Mike, anh chàng đã bắt kịp chúng tôi, đang cười toe toét, tóc tai bệt lại vì tuyết đang tan chảy thành dòng. Và trong lúc cả bọn đang xếp hàng chờ mua thức ăn, Jessica đã hợp cùng với Mike thi nhau liến thoắng kể về vụ chơi ném tuyết. Như một thói quen không thay đổi được, tôi lại lé mắt nhìn về phía góc bàn quen thuộc. Lạnh cứng cả người, tôi như chôn chân tại chỗ. Chiếc bàn đó hiện đang có đủ năm người.
Jessica kéo tay tôi.
- Cúc cu? Bella? Bồ chọn món gì vậy?
Tôi nhìn xuống, hai tai nóng ran. Mình chẳng có lý do gì để ngượng ngùng như vậy cả, tôi tự nhủ. Mình có làm gì sai đâu.
- Bella sao vậy? - Mike quay sang hỏi Jessica.
- Có sao đâu - Tôi trả lời - Hôm nay mình sẽ uống soda - Nói rồi, tôi vội bước lên cho kịp hàng.
- Bồ không thấy đói à? - Jessica hỏi.
- Kỳ thực là mình có hơi mệt một tí - Tôi trả lời, mắt vẫn dán xuống sàn nhà.
Chờ cho Mike và Jessica mua thức ăn xong, tôi mới cùng họ ra ngồi ở bàn, mắt vẫn không ngước lên.
Nhấm nháp từng ngụm soda, tôi nghe bụng mình sôi lên. Mike hỏi đi hỏi lại tôi tới hai lần, toàn là những câu hỏi không cần thiết, rằng tôi cảm thấy trong người thế nào. Tôi trả lời ngoài miệng là mình chẳng sao, nhưng trong bụng thì đang suy tính, không biết có nên đánh bài chuồn, chui vào phòng điều dưỡng nằm để khỏi phải học giờ sau không nữa.
Rõ thật là buồn cười. Chẳng có việc gì khiến tôi phải làm như thế cả.
Tôi đã quyết định xong, tôi sẽ nhìn lại phía gia đình Cullen một lần nữa. Nếu gã Edward nhìn đáp trả lại tôi thì tôi sẽ không đến lớp sinh học và như vậy, tôi sẽ trở lại là kẻ nhát gan như vốn dĩ.
Vẫn cúi gằm mặt xuống, nhưng tôi đang cố gắng rướn mắt lên. Chẳng có ai nhìn tôi theo cái kiểu này cả. Tôi hơi ngước mặt lên một tí.
Bọn họ đang cười vui vẻ với nhau. Đầu cổ tóc tai của Edward, Jasper và Emmett ướt sũng vì tuyết đang tan chảy. Alice và Rosalie thì nghiêng người nhoài ra xa, tránh né Emmett đang hất mái đầu sũng nước về phía họ. Cũng như những người khác, gia đình nhà Cullen đang rất thích thú với ngày tuyết rơi hôm nay - nhìn họ giống hệt như một cảnh quay trong phim, chứ đâu có giống tình cảnh của bọn tôi lúc này.
Thế nhưng, ngoài tiếng cười đùa như nắc nẻ, ngoài những giỡn hớt nghịch ngợm kia, tôi phát hiện ra có điểm gì đó đặc biệt, tuy nhiên lại khó mà chỉ ra chính xác điểm đặc biệt đó. Tôi quan sát Edward kỹ nhất. Nước da của hắn ta không còn trắng như trước, có lẽ bởi vì hắn vừa mới chơi trò ném tuyết xong chăng? Còn nữa, những vết thâm quầng xung quanh mắt của hắn cũng đã nhạt màu đi thấy rõ. Ừm, hình như vẫn còn một điều nữa. Cặp mắt tôi nhìn chiếu tướng vào Edward, cố gắng tìm cho ra điều đó...
- Này Bella, bồ đang nhìn cái gì vậy? - Jessica đột ngột lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, vừa hỏi, cô ta cũng vừa hướng mắt nhìn theo tôi.
Đúng ngay thời điểm đó, Edward đưa mắt sang nhìn tôi, ánh mắt của hắn ta bắt gặp ánh mắt của tôi.
Tôi cúi đầu xuống, cố tình để cho các lọn tóc phủ xuống, nhằm che chắn gương mặt của mình. Tuy nhiên, tôi có thể đoan chắc một điều rằng, ngay tại cái thời khắc mà ánh mắt của chúng tôi giao nhau ấy, Edward không có vẻ gì gọi là lỗ mãng hay thiếu thiện cảm như lần cuối cùng tôi bắt gặp hắn ta cả. Edward chỉ tỏ vẻ ngạc nhiên, tò mò vì một lẽ nào đó.
- Edward Cullen đang nhìn bồ kìa - Jessica cười khúc khích, nói vào tai tôi.
- Hắn ta không tức giận, phải không? - Tôi không thể kìm lòng để khỏi thốt ra câu hỏi này.
- Không - Cô bạn tôi trả lời, giọng nói của cô ta có vẻ ngạc nhiên - Sao hắn ta lại phải như thế?
- Mình nghĩ hắn ta không thích mình - Tôi bộc bạch. Tự nhiên cảm thấy muốn bệnh, tôi gục đầu xuống đôi tay.
- Nhà Cullen không thích ai cả... ừm, mà họ có thèm quan tâm xem có ai là người thích mình đâu. Hắn ta vẫn đang nhìn bồ kìa.
- Thôi, bồ đừng để ý đến hắn ta nữa - Tôi nói như rít lên.
Jessica bật cười khinh khíc, quay mặt sang hướng khác. Tôi hơi ngước mặt lên một chút, để kiểm tra xem cô bạn tóc xù đã thôi cái việc dòm ngó người ta chưa, nếu mà còn “ngoan cố”, tôi khắc sẽ “thẳng tay trừng trị” cho xem.
Rồi Mike xen vào giữa hai đứa tôi - anh chàng vừa nảy ra ý định sẽ châm ngòi cho một cuộc đại chiến bão tuyết kinh thiên động địa, địa điểm là ở bãi đậu xe của trường, Mike muốn lôi kéo tôi và Jessica cùng tham gia. Còn phải nói, Jessica gật đầu liền cái rụp một cách hăng hái. Nội chỉ cần thấy cái cách cô bạn tóc xù nhìn Mike thôi, cũng đủ hiểu là anh chàng đã có một đồng minh vĩ đại luôn ủng hộ mọi “lý tưởng” của mình rồi. Tôi thì chỉ im lặng - Vậy là đành phải chui vào phòng tập thể dục mà chờ cho đến khi nào bãi giữ xe đã trở thành bình địa, mới dám vác mặt ra thôi.
Suốt quãng thời gian ăn trưa còn lại, tôi thận trọng giữ tầm mắt của mình nằm lọt thỏm trong phạm vi bàn ăn của nhóm, không dám liếc ngang liếc dọc nữa. Và rồi tôi cũng đã đi đến quyết định cuối cùng. Nếu cái “gã khó chịu” kia không tức giận, tôi mới bước chân vào lớp sinh học. Chỉ mỗi cái ý nghĩ là phải ngồi bên cạnh Edward thôi đã làm cho tâm tư của tôi thắc thỏm như lửa đốt.
Thực lòng lúc này, tôi chẳng muốn đi với Mike đến lớp học tiếp theo như thường lệ chút nào - giờ đây, anh chàng đã trở thành mục tiêu số một của những tay khoái ném bóng tuyết. Khi cả ba vừa đặt chân đến cửa ra vào, chúng tôi đã nghe thấy tiếng đồng thanh xuýt xoa, tiếc nuối của mọi người (lúc này có thêm cả Mike và Jessica nữa, tuyệt nhiên không hề có tôi). Mưa! Mọi vết tích của tuyết đều đã biến đi đằng nào mất tiêu. Ở cạnh những lối đi, các mảng tuyết bắt đầu rơi xuống. Tôi kéo mũ trùm đầu lên, trong bụng vui không thể tả. Vậy là sau giờ thể dục, tôi đã có thể ung dung đi thẳng về nhà được rồi.
Trên suốt quãng đường đi đến tòa nhà số Bốn, không lúc nào Mike ngớt lời than vãn, ca cẩm...
Tôi bước chân vào lớp học. Mừng quá! Bàn học của tôi vẫn trống trơn. Thầy Banner đang rảo một vòng quanh lớp, phát cho mỗi bàn một kính hiển vi và một hộp đựng mẫu vật. Phải vài phút nữa mới bắt đầu giờ học, cả lớp đang nhặng lên với các cuộc chuyện trò. Tôi không quan tâm đến việc xem ai vào ai ra ở chỗ cái cửa nữa, mà cứ cắm cúi xuống quyển vở, vẽ nguệch ngoạc lên trang bìa của nó mấy cái hình vớ vẩn.
Và rồi tôi nghe thấy rõ ràng tiếng động dịch chuyển cái ghế ở bên cạnh mình, tôi cố ngồi im, mắt không rời cái hình vẽ vừa hí hoáy xong.
- Xin chào - Một giọng nói nhẹ nhàng, du dương cất lên.
Tôi ngước mặt lên. Choáng váng! Kẻ vừa nói với tôi chính là hắn ta. Và “kẻ đáng ghét” ấy vẫn ngồi theo cái kiểu kịch cạnh bàn, nhưng lần này, góc ghế của hắn ta lại hướng về phía tôi. Mái tóc của Edward rối bù, đang nhỏ nước - đúng là như thế thật, nhưng nhìn hắn lúc này cứ y như là hắn vừa đóng xong một đoạn phim quảng cáo về dầu gội đầu. Gương mặt sáng ngời của Edward rất thân thiện, và... trên gương mặt ấy là một đôi môi hoàn hảo đang nở nụ cười.
- Tôi tên là Edward Cullen - “Kẻ đáng ghét” tiếp tục nói - Tuần trước, tôi chưa có dịp giới thiệu về mình. Hẳn cô là Bella Swan?
Cái đầu của tôi vẫn đang quay vòng vòng, váng vất. Khó hiểu quá! Không lẽ suốt từ cái hôm đầu tiên cắp sách đến trướng tới giờ, tôi đã nhầm lẫn? Edward lịch sự thế kia cơ mà. Vậy là tôi phải lên tiếng, hắn ta đang chờ đợi. Nhưng mà tôi không biết mình phải nói gì.
- Làm... Làm sao mà anh biết tên tôi? - Tôi lắp bắp.
Edward phá ra cười, một nụ cười thật đẹp, làm hút hồn người khác.
- Ủa, tôi nghĩ là tất thảy mọi người đều biết tên cô chứ. Cả thị trấn này đều đã mong chờ cô đến đấy.
Tôi nhăn mặt. Tôi cũng đoán biết được là hắn ta sẽ trả lời theo hướng đó.
- Không - Tôi tỏ ra bướng bỉnh - Ý tôi là tại sao anh biết mà gọi tôi là Bella?
Hình như Edward trở nên bối rối.
- Thế cô thích được gọi là Isabella hơn à?
- Không phải. Tôi thích được gọi là Bella hơn - Tôi trả lời - Nhưng tôi biết Charlie, tức là bố tôi, luôn gọi tôi là Isabella, thế nên mọi người thường biết tôi với cái tên ấy - Tôi cố gắng giải thích, nhưng xem ra, càng lúc tôi càng giống trẻ con hơn.
- Ồ - Edward có vẻ bị bất ngờ, không biết phải giải thích tiếp như thế nào.
Còn tôi cũng chẳng hơn gì, chỉ biết ngượng nghịu quay mặt đi.
Vừa may, ngay lúc ấy, thầy Banner bắt đầu tiết dạy của mình. Tôi cố gắng tập trung nghe thầy hướng dẫn về bài thực tập phải làm ngày hôm nay. Thì ra những mẫu vật trong hộp nằm không theo một trật tự nào cả. Nhiệm vụ của chúng tôi là phải phân loại các mẫu vật (là các tế bào của rễ hành) theo các pha diễn ra trong quá trình phân bào, rồi phải ghi chú lại chính xác, như một chuyên gia phân tích thực thụ. Không được phép lật tập, lật sách gì cả. Khoảng hai mươi phút sau, thầy Banner sẽ đi một vòng, kiểm tra xem ai đúng, ai sai.
- Bắt đầu! - Thầy ra lệnh.
- Ưu tiên cho phái nữ trước, phải không, đồng sự? - Edward lên tiếng hỏi. Tôi ngửng đầu lên. Hắn ta đang mỉm cười, một nụ cười nửa miệng thật quyến rũ đến mức nó khiến tôi chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào đó như một con ngốc.
- Tất nhiên là tôi có thể làm trước, nếu cô đồng ý - Nụ cười chợt tan biến; rõ ràng hắn ta đang hồ nghi, không biết tôi có đủ khả năng thực hiện nổi cuộc thí nghiệm này không đây mà.
- Không - Tôi trả lời, mặt đỏ lựng - Tôi sẽ làm trước.
Ấy là tôi muốn hơi lên mặt một tí, chỉ một tí thôi. Bài thực tập này, tôi đã từng làm rồi, tôi thừa biết mình phải kiểm ra cái gì. Dễ như bỡn. Tôi đưa tấm kính có mẫu vật thứ nhất vào vị trí quan sát trên kính hiển vi rồi nhanh chóng điều chỉnh cho thấu kính phóng lớn mẫu vật lên bốn mươi lần. Tôi chăm chú, quan sát thật kỹ mẫu vật thứ nhất.
Sau đó, rất tự tin, tôi đưa ra kết luận:
- Pha trước.
- Cô không phiền nếu tôi xem qua chứ? - “Gã đồng sự đáng ghét” đưa ra lời đề nghị. Hắn ta, bằng một động tác nhanh như cắt, chộp ngay lấy tay tôi, ngăn lại đúng lúc tôi vừa định tháo mẫu vật ra. Những ngón tay của Edward lạnh ngắt đến độ tôi có cảm giác như hắn ta đã vùi chúng trong tuyết hàng giờ liền, trước khi bước vào lớp. Nhưng đó không phải là lý do khiến tôi bất ngờ rụt tay lại. Chính là do những ngón tay của Edward, chúng như chích vào tay tôi, tựa như giữa chúng tôi vừa có một dòng điện chạy qua vậy.
- Tôi xin lỗi - Edward thì thào, tức khắc rút ngay tay lại. Nhưng rồi sau đó, hắn ta lại tiếp tục với tay lấy chiếc kính hiển vi. Tôi nhìn Edward, ngần ngại, hắn ta kiểm tra mẫu vật nhanh hơn tôi.
- Pha trước - Edward đồng ý với tôi, nói rồi, hắn ta chộp ngay lấy bảng kết quả được phát chung cho hai người, viết một cách ngắn gọn lên hàng đầu tiên. Xong, hắn ta lại nhanh nhẹn lấy mẫu thứ nhất ra, thay mẫu thứ hai vào, quan sát nó một cách hiếu kỳ.

Chạng vạng


Đọc sách

Sách bán chạy

Chấp nhận thanh toán:

book

book

book

book

book

book

book