Đặt sách: Đăng ký

Book

Đăng nhập

  • Thiết kế website chuyên nghiệp

Trang chủ » Tiểu thuyết » Chạng vạng - chương 5

Chạng vạng - chương 5

Và cậu có muốn làm gì đi chăng nữa thì cũng hãy cứ cho hai tay vào túi của cậu giùm mình - Tôi nói tiếp. Hiện giơ, mắt mũi của tôi vẫn còn váng vất. Tôi lại xoài người ra, tì cằm lên bệ ximăng ẩm ướt, lạnh ngắt của vỉa hè, nhắm nghiền mắt lại. Có đỡ hơn một chút.

Trời ơi, trông cậu xanh quá, Bella! - Mike phát hoảng.
- Bella? - Có tiếng gọi tôi từ đằng xa.
- Có chuyện gì vậy... Cô ấy bị đau ở đâu à? - Giọng nói ấy đã có phần gần hơn và chứa đầy sự thảng thốt. Tôi tuyệt nhiên không còn ý niệm nào nữa, cứ nhắm mắt như thế, mong đánh được một giấc. Hay ít ra thì cũng đừng có bị lôi đi.
Hình như Mike đang bị căng thẳng tột độ.
- Tôi nghĩ là Bella bị ngất. Tôi không rõ vì sao, cô ấy thậm chí còn chưa chích mũi kim vào tay mà.
- Bella - Giọng nói của Edward vang lên ở sát ngay bên cạnh tôi, giờ đã bớt lo lắng hơn - Cô có nghe thấy tôi nói gì không?
- Không - Tôi rên lên - Anh đi đi.
Tôi nghe rõ tiếng cười khúc khích của Edward.
- Tôi đang đưa Bella đến phòng y tế - Mike giải thích, giọng nói của anh chàng nghẹn lại - Nhưng xem ra cô ấy không thể đi được nữa.
- Để tôi đưa đi cho - Edward đề nghị. Tôi cảm nhận được trong tiếng nói của hắn ta có hòa lẫn với tiếng cười - Cậu cứ về lớp đi.
- Không - Mike phản đối - Tôi được chỉ định làm chuyện này mà.
Tôi chỉ nghe được đến đó thì vỉa hè đột nhiên... biến mất. Mở trừng mắt ra, tôi thật sự... kinh hãi. Edward đã bế thốc tôi lên, nhẹ bổng như thể tôi chỉ nặng có mười pao chứ không phải là một trăm mười pao vậy.
- Bỏ tôi xuống! (Trời ơi, không khéo tôi lại nôn ra người anh mất) - Nhưng Edward vẫn cứ xăm xăm bước đi, còn tôi thì chưa kịp nói tiếp câu thứ hai.
- Ê ê! - Mike gọi với theo.
Edward lờ đi. Sự việc diễn ra rất nhanh, mới đó mà Mike đã bị bỏ lại phía sau Edward mười bước chân rồi.
- Trông cô tệ quá - Hắn ta nói với tôi, nụ cười rộng mở.
- Làm ơn để tôi xuống vỉa hè đi - Tôi rền rĩ. Nhưng cảm nhận được từng bước đi vững chãi của hắn ta, tôi thừa hiểu rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó. Edward cẩn thận giữ không để cho cơ thể của tôi ép vào thân mình của hắn. Hắn ta chỉ dùng có hai tay mà đỡ được toàn bộ sức nặng của tôi, nhẹ nhàng như không.
- Cô sợ cảnh máu me lắm à? - Edward hỏi. Hình như hắn ta đang cảm thấy thích thú lắm thì phải.
Tôi im như thóc, môi mím chặt lại, cố hết sức để khỏi phải nôn ọe.
- Dù rằng đó không phải là máu của cô? - Edward vẫn tiếp tục độc thoại, tỏ vẻ rất vui khi làm điều đó.
Bỗng tôi có cảm giác rất ấm áp, và hiểu ra rằng mình đang ở trong phòng. Không rõ hắn ta đã mở cửa bằng cách nào khi mà đang phải bế tôi như thế này nữa.
- Ôi trời ơi - Tôi nghe thấy giọng nói sửng sốt của một người phụ nữ.
- Cô ấy bị ngất trong giờ sinh học ạ - Edward giải thích.
Tôi he hé mở mắt ra để biết được rằng mình đang ở trong văn phòng. Edward đang sải những bước dài đi ngang qua quầy tiếp tân, hướng đến phòng cô y tá. Cô Cope, nhân viên tiếp tân trực ở văn phòng trước, người có mái tóc đỏ, cuống quít chạy lên trước để mở cửa cho Edward. Cô y tá hiền hậu đang đọc tiểu thuyết vội ngước mắt lên, kinh ngạc... Edward gần như bưng bổng tôi vào phòng và nhẹ nhàng đặt tôi nằm ngay ngắn trên một chiếc giường cá nhân. Tôi cảm nhận rõ dưới lưng mình là một lớp giấy nhàu nát che phủ lên tấm nệm có bọc nhựa màu nâu. Tôi cứ nằm yên như thế, còn Edward thì bước tới một góc phòng, đứng tựa lưng vào tường. Đôi mắt của hắn ta sáng rực lên.
- Cô ấy hơi bị choáng một tí - Hắn ta giải thích với cô y tá đang tứ tán hồn vía - Mọi người đang tiến hành kiểm tra nhóm máu ạ.
Cô y tá gật đầu như đã biết trước điều đó.
- Lúc nào cũng có học sinh bị như vậy.
Edward nấc lên vì cố ngăn một tiếng cười.
- Em cứ nằm nghỉ một chút, rồi sẽ qua thôi.
- Em biết ạ - Tôi thở dài. Cơn buồn nôn đang bắt đầu lắng xuống.
- Hiện tượng này có hay xảy ra thường không em?
- Dạ thỉnh thoảng thôi ạ - Tôi thú nhận. Edward lại khục khặc ở cổ để cố ngăn một tiếng cười khác.
- Em cứ về lớp đi - Cô y tá nhắc Edward.
- Thầy đã chỉ định cho em phải ở bên cạnh bạn ấy ạ - Hắn ta nói cứ như thật. Cô y tá chỉ hơi nhếch miệng, cô cảm thấy lạ... nhưng không tranh cãi gì.
- Cô sẽ chườm nước đá lên trán cho em nhé - Nói rồi, cô y tá vội vã rời khỏi phòng.
- Anh nói đúng - Tôi nói như rên lên, mắt vẫn nhắm nghiền.
- Thì tôi vẫn thường đúng mà lại... Nhưng cô bảo đúng là đúng cái gì?
- Là cúp cua sẽ thấy khỏe hơn - Tôi cố hít thở thật đều.
- Cô làm tôi sợ chết đi được - Sau một lúc im lặng, Edward mới lên tiếng. Nghe cái cách nói của hắn ta thì cứ như rằng đó là một điều gì đáng xấu hổ lắm vậy - Tôi cứ ngỡ là Newton đang đưa xác cô đi hỏa thiêu cơ đấy.
- Ha ha - Vẫn ở trong trạng thái nhắm nghiền mắt lại, nhưng từng phút, từng phút trôi qua, tôi đã cảm thấy dễ chịu hơn.
- Thật đấy... Tôi đã từng trông thấy xác chết, nhưng màu da thì khá hơn cô nhiều. Tôi còn tính trả thù kẻ giết cô nữa kìa.
- Tôi nghiệp Mike... Chắc cậu ấy phát điên lên rồi.
- Cậu ta đang ghét cay ghét đắng tôi đấy - Edward nói trong sự phấn khích.
- Làm sao mà anh biết được - Tôi vặn lại, nhưng chợt hiểu ngay ra rằng hắn ta hoàn toàn có thể biết được điều đó.
- Tôi nhìn gương mặt cậu ta. Và tôi đọc được điều ấy.
- Sao anh thấy tôi được? Tôi tưởng anh đã bỏ đi đâu đó rồi chứ - Giờ thì tôi đã khỏe lên rồi, có lẽ cơn buồn nôn sẽ qua nhanh hơn nếu hồi trưa tôi có lót dạ một cái gì đó. Nhưng dẫu sao cũng may là bụng tôi trống rỗng.
- Tôi ngồi trong xe hơi, nghe một đĩa CD - Câu trả lời rất đỗi bình thường nhưng lại khiến tôi ngạc nhiên tột độ.
Có tiếng cửa mở, tôi mở mắt ra và trông thấy cô y tá đang bước vào với một miếng gạc lạnh trên tay.
- Đây này em - Cô y tá đặt miếng gạc lên trán tôi - Trông em đỡ hơn rồi đấy - Cô nói thêm.
- Em nghĩ mình đã khỏe rồi - Nói xong, tôi ngồi dậy. Trong đầu vẫn còn ong ong nhưng không còn thấy hoa mắt nữa. Mấy bức tường màu xanh bạc hà vẫn đứng nguyên si, chẳng có cái nào chao đảo.
Cô y tá ra hiệu cho tôi nằm xuống trở lại, đúng lúc đó thì có tiếng cửa mở, cô Cope thò đầu vào.
- Chúng ta lại có thêm một người nữa.
Tôi chập chững bước xuống đất để nhường giường cho người mới đến và đưa lại miếng gạc cho cô y tá.
- Em gởi lại cô, em không cần đến nó nữa.
Có tiếng bước chân ở cửa ra vào. Tôi ngước mặt lên. Mike đang loạng choạng đi vào, lần này thì anh chàng đang dìu Lee Stephens, một cậu bạn cũng học chung với tôi giờ sinh học. Mặt Lee tái mét. Edward và tôi lùi vội vào một góc tường để nhường lối.
- Ôi trời ơi - Edward lẩm bẩm - Ra ngoài văn phòng với tôi đi, Bella.
Tôi ngước mắt nhìn hắn ta, ngơ ngác.
- Nghe tôi đi... Đi nào.
Thế là tôi bổ nhào ra cửa trước cả khi cánh cửa kịp đóng lại... mà chẳng hiểu ất giáp gì. Edward nối gót ngay theo sau tôi.
- Cô nghe lời tôi rồi đấy, Bella... - Hắn ta rất bất ngờ.
- Tôi ngửi thấy hơi máu - Tôi nhăn nhăn mũi. Hình như Lee không phải phát ốm lên khi trông thấy những người khác chích vào ngón tay mình như tôi.
- Con người làm sao mà ngửi thấy mùi máu được - Edward chỉnh lại.
- Ừm, nhưng tôi ngửi được... nó làm tôi phát sốt. Tôi nghe có hơi tanh tanh... và mằn mặn...
Edward nhìn chằm chằm vào tôi, thái độ của hắn rất khó hiểu.
- Sao? - Tôi hỏi.
- Không có gì.
Mike đột ngột xuất hiện nơi cửa, liếc mắt nhìn tôi và Edward. Cái nhìn dành cho Edward... đúng như Edward đã nói. Còn cái nhìn dành cho tôi... đó là một cái nhìn ủ rũ.
- Nom cậu có khá hơn rồi đấy - Mike nhận xét hay đang “kết tội” tôi vậy?
- Cậu cứ để yên tay trong túi nhé - Tôi chẳng biết nói sao nữa...
- Không còn phải trích máu nữa đâu - Anh chàng lầm bầm trong miệng - Cậu có quay trở lại lớp không?
- Cậu đùa à? Mình mới ra ngoài có một lát, vậy mà đã quay trở lại liền... (Thể nào mà thầy Banner chẳng nghi ngờ chứ!)
- Ờ... ờ... mình chỉ muốn biết là... Cuối tuần này, cậu có đi không? Ra biển ấy? - Vừa hỏi, Mike vừa ném một tia nhìn về phía Edward lúc này đang đứng tựa vào quầy tiếp tân bừa bộn các loại giấy tờ. Hắn ta đứng yên như một pho tượng, mắt nhìn mông lung vào khoảng không trước mặt.
Tôi cố trả lời bằng một giọng vô cùng thân thiện.
- Chắc chắn rồi, mình sẽ tham gia vào chuyến đi.
- Vậy chúng mình hẹn gặp nhau ở cửa hàng của bố mình nhé, lúc mười giờ - Mike lại liếc nhìn Edward lần nữa, hình như anh chàng muốn nhắn gửi gì đó thông qua cái nhìn này. Cử chỉ ấy giúp tôi hiểu một điều rõ rành rành rằng lời mời kia dành cho tôi đích thị chẳng phải là thân tình.
- Mình sẽ đến đó - Tôi hứa một cách chắc nịch.
- Gặp lại cậu ở phòng tập thể dục nhé - Mike chào tạm biệt rồi ngập ngừng đi về phía cửa ra vào.
- Gặp lại cậu sau - Tôi trả lời.
Mike ngoái lại nhìn tôi lần nữa, gương mặt tròn trịa bảnh bao có hơi phụng phịu. Anh chàng thất thểu bước ra ngoài với đôi vai rũ xuống. Một nỗi thương cảm tràn ngập hồn tôi. Thể nào rồi cái vẻ rầu rĩ kia sẽ còn ám trên gương mặt của Mike trong phòng tập thể dục cho mà xem...
- Tập thể dục ơi là tập thể dục... - Tôi rền rĩ.
- Để tôi lo cho - Tôi không nhận ra Edward đã tiến đến bên mình tự lúc nào, hắn ta sẽ sàng nói vào tai tôi - Ngồi xuống đi, và hãy làm sao cho mặt mũi tái xanh tái xám ấy...
Chuyện ấy không có gì là khó; mặt tôi lúc nào mà trông chẳng xanh xao, đã thế, cơn choáng nhẹ vừa rồi đã kịp để lại cho tôi hàng tá những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nữa. Tôi ngồi vội xuống một chiếc ghế xếp kẽo cà kẽo kẹt, tựa đầu vào tường, khẽ khép mắt lại. Những cơn choáng luôn luôn rút cạn sức lực của tôi.
Tôi nghe thấy tiếng nói của Edward cất lên nhẹ nhàng ở quầy tiếp tân.
- Thưa cô Cope!
- Ừ, em nói đi - Tôi không hề hay biết là cô nhân viên tiếp tân đã quay trở lại bàn giấy của mình.
- Vào giờ sau, bạn Bella phải học môn thể dục, em e rằng Bella vẫn chưa hồi sức. Em nghĩ mình nên đưa bạn ấy về nhà. Cô cho bạn ấy miễn học bữa nay được không ạ? - Giọng nói của Edward ngọt như mía lùi. Đôi mắt của hắn ta chắc cũng đang long lanh lắm đây.
- Em có cần xin miễn luôn thể không, Edward? - Giọng nói của cô Cope run rẩy đầy xúc động. Ôi trời, sao tôi lại không có được cái tài năng đó nhỉ!
- Dạ, không sao đâu cô, em có giờ của cô Goff, cô ấy sẽ không phiền đâu ạ.
- Ừ, mọi chuyện sẽ ổn thỏa cả thôi. Em phải khỏe lên nhé, Bella - Cô Cope nói to với tôi. Tôi gật đầu một cách yếu ớt, thật ra cũng có hơi cường điệu một chút.
- Cô đi nổi không, hay là để tôi giúp lần nữa nhé? - Khi lưng đã quay về phía quầy tiếp tân rồi, thái độ của hắn ta rõ ràng là đang châm chọc tôi.
- Thôi, để tôi tự đi.
Một cách nhẹ nhàng, cẩn thận, tôi đứng lên, cảm thấy không có gì bất ổn. Edward tiến tới trước mở cửa cho tôi, đôi môi hắn nở một nụ cười rất lịch thiệp, nhưng đôi mắt lại chứa đầy vẻ ma mãnh. Tôi bước ra ngoài trời, cảm nhận rõ cái lành lạnh của sương mù đang bắt đầu buông xuống. Thật khoan khoái... lần đầu tiên trong đời, tôi mới có cảm giác thích thú trước cái ẩm ướt mờ mờ ảo ảo này... nhất là khi nó đang hút sạch thứ mồ hôi nhớp nháp đọng trên mặt tôi.
- Cảm ơn - Tôi lên tiếng khi Edward cũng bước theo tôi ra ngoài - Được thoát khỏi giờ thể dục... giờ tôi mới hiểu rằng bệnh, hóa ra cũng có ích...
- Tất nhiên rồi - Edward trả lời... mắt đăm đăm nhìn về phía trước và nheo nheo mắt vì nước mưa hắt vào mặt...
- Anh sẽ đi đâu? Thứ Bảy này ấy? - Mặc dù biết điều này khó xảy ra, nhưng tôi vẫn hy vọng, trông chờ. Không thể tin nổi là hắn ta sẽ đi xả hơi với những học sinh khác; Edward không thuộc về cái thế giới ấy. Cái tôi mong đợi chỉ là Edward cho tôi được nhìn thấy thử một lần sự hăng hái, nhiệt tình của hắn ta như chính tôi đang cảm nhận đây, khi bước đi giữa không gian thoáng đạt...
- Chính xác thì các cô sẽ đi đâu? - Edward vẫn đăm chiêu nhìn về phía trước, trên mặt không biểu lộ một chút cảm xúc nào.
- Tới La Push, bãi thứ nhất - Tôi cố dò đoán cảm xúc của Edward, nhưng chẳng thu hoạch được gì. Đôi mắt của hắn ta chỉ hơi sẫm lại.
Rồi Edward đưa mắt nhìn tôi, mỉm cười gượng gạo.
- Tôi không được hoan nghênh ở đó.
Tôi thở dài.
- Tôi mời anh là được rồi.
- Tuần này... chúng ta... cô và tôi, đừng có làm gì khiến Mike phải khổ sở hơn nữa. Đừng để cho cậu ta phát cáu lên - Nói đến đây, ánh mắt của Edward như nhảy múa; hình như hắn ta rất thích thú trước ý nghĩ đó thì phải.
- Mike... lại là Mike - Tôi lẩm bẩm một mình, lòng miên man nghĩ về cách dùng từ của Edward: “cô và tôi”... Tôi thích nghe như thế...
Cuối cùng, chúng tôi đã đến gần bãi đậu xe của trường. Tôi rẽ trái, tiến thẳng đến bên cái xe tải của mình. Bỗng có vật gì đó vướng vào vạt áo ấm của tôi, kéo giật tôi lại...
- Cô tính đi đâu vậy? - Edward hỏi sẵng. Hắn ta đang níu chặt lấy áo của tôi.
Tôi trở nên bối rối.
- Tôi về nhà.
- Cô không nghe tôi hứa là sẽ đưa cô về nhà an toàn sao? Cô nghĩ là tôi sẽ để cho cô cứ thế mà về nhà trong tình trạng như thế này sao? - Giọng nói của Edward có phần nóng nảy.
- Tình trạng nào cơ? Thế còn cái xe của tôi thì sao? - Tôi nói như rên rỉ.
- Sau giờ học, tôi sẽ bảo Alice lo chuyện đó - Rồi cứ thế, Edward nắm lấy cái áo ấm của tôi mà kéo tôi xềnh xệch tới chỗ chiếc Volvo. Tôi chỉ có thể làm được mỗi một việc thôi... đó là cố gắng để khỏi bị ngã. Mà dẫu cho tôi có bị ngã đi chăng nữa, chắc rằng hắn ta cũng vẫn sẽ kéo lê tôi như thế chứ chẳng chịu buông ra đâu.
- Tôi tự về nhà được mà! - Tôi nhất mực khăng khăng.
Edward vẫn cứ lờ đi. Hắn ta vẫn tiếp tục xăm xăm đi tới, kéo theo tôi tất ta tất tưởi bước theo sau, khi thì chân nọ đá vào chân kia, khi thì hai chân ríu lại, rồi có lúc tôi loạng choạng nghiêng về bên phải, lúc lại ngả qua phía trái... vậy mà cũng đi hết được cái vỉa hè để đến chiếc Volvo. Edward thả tôi ra. Tôi lỡ đà ngã dúi vào ô cửa xe phía sau.
- Anh thật kiêu căng quá đáng!
- Mở cửa đi - Edward chỉ đáp lại lời tôi có bấy nhiêu từ rồi ngồi vào tay lái.
- Tôi hoàn toàn có đủ sức để lái xe về nhà! - Tôi cứ đứng ở bên cạnh chiếc Volvo mà hét toáng lên đầy giận dữ. Lúc này, mưa đang nặng hạt, tôi đã không kéo mũ trùm đầu lên từ nãy nên bây giờ, nước cứ chảy thành dòng từ tóc xuống lưng áo của tôi.
Edward hạ cửa tự động xuống rồi nhoài người qua chiếc ghế bên cạnh, hét lên với tôi:
- Vào đi, Bella!
Tôi vẫn đứng nguyên như thế, không buồn trả lời, trong đầu đang nhẩm tính đến việc phải chạy thật nhanh đến chỗ chiếc xe tải, phải nhanh hết sức, để hắn ta không thể đuổi kịp. Nhưng tôi phải thừa nhận ngay rằng điều này khó mà thực hiện cho được.
- Tôi sẽ lại phải lôi cô lên xe thôi - Edward gầm ghè, hình như hắn ta đã đoán ra ý định của tôi rồi thì phải.
Cuối cùng, tôi cũng phải đành lòng chui vào chiếc Volvo, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị. Nhưng tôi đã không thành công - cả thân hình tôi chẳng khác gì con mèo từ dưới sình hay dưới cống mới chui lên, còn đôi giày ống thì cứ nhóp nhép, rất khó chịu.
- Anh không cần phải hành xử như thế - Tôi phàn nàn.
Bây giờ tới lượt Edward im lặng, không thèm trả lời, hắn ta chỉ hí hoáy khởi động xe, bật hệ thống sưởi và hạ mức âm lượng của máy nghe nhạc xuống. Cho đến khi Edward đã lái xe ra khỏi bãi đậu của trường rồi, tôi vẫn giữ thái độ câm nín... cố tình biểu lộ sự hờn dỗi ra mặt... nhưng rồi sau đó, khi cảm nhận ra bản nhạc đang phát ra từ cái đĩa hát, sự tò mò trong tôi đã lấn át cả nỗi hờn dỗi...
- Bản Clair de Lune (Sáng trăng) à? - Không nén được nỗi ngạc nhiên, tôi cất tiếng hỏi.
- Cô cũng biết Debussy(9) à? - Edward cũng không khỏi ngạc nhiên, hỏi lại tôi.
- Không biết nhiều lắm - Tôi thú nhận - Nhà tôi lúc nào cũng rộn rã giai điệu của các bản nhạc cổ điển do mẹ chơi. Thế nên tôi chỉ biết những gì tôi thích thôi...
- Đấy cũng là một trong những điều tôi thích - Edward như đắm mình vào cơn mưa, tư lự...
Còn tôi... chẳng biết làm gì hơn ngoài việc ngả người vào cái đệm bọc da xam xám mà hòa mình theo từng nốt nhạc. Gặp lại giai điệu êm dịu thân thuộc, liệu ai còn có thể có thái độ nào khác chứ. Ngoài kia, mưa mờ mịt, mọi thứ xung quanh trở nên nhòe nhoẹt, tất cả chỉ còn là những cái bóng xám xịt hòa lẫn với màu xanh lục... cứ ào ào vút qua. Tôi chợt nhận ra là Edward đang phóng xe rất nhanh, thế mà trong xe vẫn cứ êm ru, động cơ chạy rất đều, và tôi hoàn toàn không hề cảm nhận được tốc độ của nó. Cả thị trấn như bị rớt lại phía sau...
- Mẹ cô là người như thế nào? - Edward đột ngột lên tiếng.
Tôi ngước mắt lên, hắn ta đang nhìn tôi chăm chú.
- Mẹ giống tôi nhiều... nhưng mà... đẹp hơn - Tôi trả lời. Edward bỗng nhướng mày lên - Tại tôi mang nhiều đặc điểm của bố đấy. Mẹ tôi thì năng đi đây đi đó lắm, chứ không như tôi đâu, mẹ cũng bạo dạn hơn tôi nữa. Tuy nhiên, mẹ hơi tắc trách và khác thường một chút... nên bà là một đầu bếp... không thể đoán trước được. Nói chung, mẹ là người bạn thân thiết nhất của tôi - Tôi dừng lại. Cứ mỗi lần nhắc đến mẹ là lòng tôi lại chùng xuống.
- Cô bao nhiêu tuổi rồi, Bella? - Edward bỗng xẹt ngang (Sao hắn ta lại hỏi thế nhỉ?). Edward đã dừng xe lại, và tôi nhận ra là mình đã về đến nơi. Mưa lớn quá, nên nhìn mãi mới ra nhà. Bây giờ, trông nó chẳng khác gì một chiếc xe hơi đang bị nước sông nhấn chìm.
- Mười bảy - Tôi trả lời, cảm thấy hơi bối rối.
- Trông cô chẳng giống mười bảy tí nào.
Giọng nói của hắn ta nghe như trách móc khiến tôi phải bật cười.
- Sao? - Giờ thì tới lượt Edward ngạc nhiên, bối rối.
- Tại mẹ tôi hay nói là hồi tôi mới sinh ra, trông tôi cứ như ba mươi lăm tuổi ấy, nên giờ, chắc tôi giống như... đang ở tuổi trung niên - Nói đến đây, tôi bật cười thành tiếng, nhưng sau đó lại thở dài - Ừm, người ta, ai rồi cũng phải lớn lên thôi - Tôi dừng lại một chút - Còn anh, anh có giống một học sinh sắp bước sang năm cuối của trường trung học đâu.
Edward nhăn mặt lại, đổi liền sang đề tài khác:
- Sao mẹ cô lại kết hôn với dượng Phil?
Tôi hoàn toàn bất ngờ vì hắn ta vẫn còn nhớ đến cái tên của dượng; tôi nhớ là mình chỉ nói đến tên dượng có một lần, mà cách nay có đến gần... hai tháng lận. Mãi một lúc sau, tôi mới trả lời:
- Mẹ tôi... mẹ tôi luôn trẻ hơn so với cái tuổi của mình. Tôi nghĩ dượng Phil lúc nào cũng khiến mẹ cảm thấy mình trẻ trung như thế. Dù sao thì... mẹ cũng rất say mê dượng... - Bất giác tôi khẽ lắc đầu. Gì chứ mấy cái chuyện liên quan đến vấn đề thu hút hay quyến rũ gì gì ấy, tôi không tài nào hiểu nổi.
- Thế cô có tán thành chuyện mẹ và dượng không? - Edward hỏi.
- Tôi thấy có vấn đề gì đâu? - Tôi thẳng thắn trả lời - Tôi muốn mẹ hạnh phúc... và dượng là người mà mẹ cần.
- Cô rất rộng lượng... - Edward bỗng trở nên trầm ngâm.
- Sao?
- Thế liệu mẹ cô có rộng lượng đối với cô không, cô nghĩ sao? Dù người cô chọn có là ai đi chăng nữa ấy? - Đột nhiên Edward trở nên nghiêm nghị, hắn ta nhìn sâu vào mắt tôi, dò hỏi, ngập ngừng...
- Tôi... tôi nghĩ là có - Tôi lại cà lăm - Nhưng mà dù gì thì mẹ cũng là mẹ... Chắc sẽ hơi... khang khác một chút.
- Nhưng sẽ không bao giờ lên đến mức “khẩn cấp, khẩn cấp... bão sắp đổ bộ vào đất liền” đâu... - Edward trở nên thoải mái trở lại.
Tôi mỉm cười đáp lại.
- Theo anh thì phải như thế nào mới là đáng sợ? Mặt mày đằng đằng sát khí và giọng nói oang oang như nước vỡ bờ ấy hả?
- Đấy cũng là một nhận định...
- Thế nhận định của anh là gì?
Edward không trả lời câu hỏi của tôi, hắn ta lại hỏi lái sang chuyện khác:
- Cô có bao giờ nghĩ tôi là một kẻ đáng sợ không? - Edward nhướng mày lên, cố nở một nụ cười ngập ngừng, yếu ớt...
Tôi đăm chiêu nghĩ ngợi, liệu nói thật hay nói dối sẽ tốt hơn đây. Và tôi quyết định nói thật:
- Hmmm... Tôi nghĩ là có, nếu anh muốn tỏ ra như vậy.
- Thế hiện giờ, cô có sợ tôi không? - Nụ cười của Edward vụt tắt, gương mặt tươi tỉnh của hắn ta bỗng chốc nghiêm lại.
- Không - Tôi trả lời ngay lập tức. Và nụ cười của hắn ta xuất hiện trở lại...
- Vậy giờ anh kể cho tôi nghe về gia đình của anh nhé? - Tới lượt tôi đổi đề tài - Chắc chắn nó sẽ thú vị hơn chuyện của tôi.
Edward trở nên cảnh giác.
- Thế cô muốn biết gì nào?
- Gia đình bác sĩ Cullen nhận nuôi anh hả?
- Ừ.
Tôi ngập ngừng trong giây lát.
- Chuyện gì đã xảy ra với bố mẹ của anh?
- Họ mất lâu rồi - Giọng nói của Edward dửng dưng không chút cảm xúc.
- Ồ, xin lỗi - Tôi lầm bầm.
- Tôi không nhớ rõ lắm. Giờ tôi đã có Carlisle và Esme là bố mẹ rồi.
- Và anh yêu họ - Đó không phải là câu hỏi. Chỉ vì tôi nhận ra điều đó khi hắn ta nói về vợ chồng bác sĩ Cullen.
- Ừ - Edward mỉm cười - Tôi không thể tưởng tượng ra nổi là lại có người nào tốt hơn họ nữa.
- Anh thật tốt phước.
- Tôi biết chứ.
- Thế còn các anh chị em của anh?
Edward liếc nhìn đồng hồ trên xe...
- Anh và em tôi... cả Jasper và Rosalie ấy mà... chắc sẽ giận điên lên khi phải dầm mưa mà chờ đợi...
- Ối xin lỗi, anh phải đi rồi - Thật tình tôi chẳng muốn xuống xe chút nào.
- Cô cứ yên tâm, thể nào xe của cô cũng sẽ về trước khi ngài cảnh sát trưởng có mặt ở nhà, nhưng cô đừng kể gì về vụ xảy ra ở lớp sinh học nhé - Nói xong, Edward mỉm cười.
- Chắc chắn là bố tôi biết rồi. Ở cái thị trấn Forks này, làm gì mà có bí mật nào tồn tại cơ chứ.
Edward bật cười, nhưng trong tiếng cười ấy có cái gì đó chua chát.
- Chúc cô đi biển vui vẻ... thời tiết tốt lắm, cứ tha hồ mà tắm nắng - Nói xong, Edward khẽ liếc nhìn ra ngoài màn mưa.
- Ngày mai, tôi sẽ không gặp lại anh?
- Ừ, không gặp đâu. Emmett và tôi phải chuẩn bị các thứ để đi nghỉ cuối tuần.
- Các anh sẽ đi đâu? - (Một người bạn thì sẽ phải hỏi như thế, có đúng không nhỉ?) Mong rằng nỗi thất vọng của tôi đã không pha lẫn vào trong giọng nói.
- Bọn tôi sẽ đi dã ngoại ở Goat Rocks, nó nằm ngay ở phía nam núi Rainier ấy.
Nghe hắn trả lời xong, tôi mới chợt nhớ ra là bố đã từng kể cho tôi biết gia đình nhà bác sĩ Cullen rất hay đi cắm trại.
- Ồ, thích quá nhỉ, chúc anh có một chuyến dã ngoại thật vui nhé - Tôi cố thể hiện sự hào hứng qua giọng nói, và không mảy may nghĩ rằng mình đang đóng kịch. Edward vẫn mỉm cười lơ đãng.
- Thế cuối tuần này, cô có thể làm một việc giúp tôi được không? - Hắn ta quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt vàng sẫm rực sáng, dường như đang muốn tỏa ra cho bằng hết toàn bộ sức mạnh bí ẩn nào đó...
Tôi gật đầu vì không còn cách nào khác.
- Đừng khó chịu nhé, hình như cô thuộc mẫu người có sức hút... đối với các tai nạn y như nam châm ấy. Vì thế... phải cẩn thận, đừng để ngã xuống biển, xuống xe hay xuống bất cứ thứ gì nhé, được không? - Hắn ta mỉm cười một cách ma mãnh trong khi nói.
Nỗi lo lắng lẩn quất trong tôi tan biến nhanh theo từng lời nói của Edward. Tôi nhìn hắn ta trừng trừng.
- Tôi biết việc mình làm, rõ chưa - Tôi gắt gỏng rồi đóng sầm cánh cửa lại... và chạy ào ra ngoài mưa.
Edward vẫn mỉm cười, cho xe phóng đi.

Chạng vạng


Đọc sách

Sách bán chạy

Chấp nhận thanh toán:

book

book

book

book

book

book

book